Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Lãnh
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước giành lại độc lập dân tộc, nhân dân ta đã chịu biết bao gian khổ hy sinh, mất mát, vợ không gặp được chồng, mẹ không gặp lại con và có biết bao nhiêu bà mẹ mãi mãi không thấy được mặt chồng con khi hòa bình thống nhất, như lời hẹn năm xưa, lúc Mẹ tiễn người thân lên đường đi kháng chiến. Nhưng vượt lên tất cả, đó là lòng căm thù giặc sâu sắc, tình yêu quê hương đất nước đậm đà đã hình thành nên một nhân cách lớn, một tấm lòng bao dung độ lượng, một bức tường thành vững chắc, che chở an toàn cho những người con yêu thương trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc. Mẹ Lãnh là một trong số những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng nằm trong hoàn cảnh đau thương đó và cũng có đầy đủ những tố chất như vậy.
Nhắc đến thời chống Mỹ, mẹ Lãnh còn nhớ rõ lắm, thuở chồng Mẹ là ông Nguyễn Văn Hưởn tham gia cách mạng, hoạt động bí mật, bị giặc phát hiện bắn chết sau ngày Đồng Khởi một năm, lúc đó Mẹ mới 29 tuổi. Chồng mất, Mẹ ở vậy, sớm hôm tảo tần trên mảnh ruộng, chắt chiu từng hạt lúa để nuôi con cho đến ngày khôn lớn.
Sau tết Mậu Thân năm 1968, người con trai duy nhất của Mẹ cũng “đòi” đi theo cách mạng để trả thù cho cha, rửa nhục cho nước. Để cho con yên lòng đi chiến đấu, lần nữa Mẹ lại gạt nước mắt, âm thầm tiễn con đi. Chồng chết, con lại đi xa, cuộc sống của Mẹ vốn đã cô đơn, giờ đây càng thêm hiu quạnh. Thêm vào đó cơn bệnh phổi cũng không để Mẹ yên thân lúc trái gió trở trời.
Trong cảnh đời hiu quạnh, nhớ chồng, thương con cùng với sự răn đe, hăm dọa và sự tác động tâm lý của kẻ địch, có lúc làm Mẹ dao động tư tưởng, muốn gọi con về.
Nhưng hình ảnh của người chồng, các chiến sĩ cách mạng đã anh dũng hy sinh trước họng súng của kẻ thù và biết bao lần chứng kiến sự tàn ác dã man của giặc đối với bà con ở quê hương...đã giúp Mẹ mạnh mẽ vượt qua thử thách, hăng hái tham gia các hoạt động cách mạng, phục vụ kháng chiến. Mẹ đã làm tất cả, đào hầm bí mật nuôi giấu cán bộ, làm liên lạc, vận động nhân dân đóng góp tiền bạc, thuốc men ủng hộ cách mạng. Có lẽ Mẹ cũng không thể nào nhớ hết được những công việc mà Mẹ đã làm và cũng biết bao lần Mẹ đã thoát chết vì những công việc ấy. Nhưng Mẹ chỉ biết rằng Mẹ đã âm thầm hoạt động cách mạng cho đến ngày giải phóng quê hương.
Giờ đây chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng, đất nước đã được độc lập và mẹ Lãnh cũng đã già. Chồng mất, con cũng đã hy sinh và cả Mẹ nữa, Mẹ cũng đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc khi Mẹ còn rất trẻ. Mẹ rất hãnh diện khi kể cho chúng tôi nghe về điều đó. Nỗi đau lớn nhất của đời Mẹ là “Mẹ không thấy được mặt người con trai duy nhất của Mẹ lúc nó hy sinh”. Chỉ biết được rằng con Mẹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Hai đã anh dũng hy sinh năm 1968 ở Giồng Trôm trong một trận càn của giặc. Và Mẹ cũng chỉ nghe nói là con của Mẹ được an táng tại nghĩa trang Giồng Trôm, nhưng trên bia mộ thì không có một dòng địa chỉ. Ngồi nghe Mẹ kể mà lòng tôi đầy kính phục và ngầm so sánh: Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta, đã có biết bao nhiêu bà mẹ đã mất chồng mất con, còn lại một mình sống trong tuổi già cô quạnh. Đối với mẹ Nguyễn Thị Lãnh, sinh năm 1932 ở xã Sơn Định có lẽ là một trong những trường hợp đó.
Để đền đáp những công lao đóng góp và sự hy sinh to lớn của Mẹ cho quê hương, đất nước, năm 1994 Nhà nước ta đã tôn vinh và phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.



