MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LÊ – HƠN NỬA THẾ KỶ MANG THEO NỖI NHỚ CHỒNG, THƯƠNG CON
Có những tấm ảnh theo năm tháng chỉ còn nhòe màu giấy cũ. Nhưng với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lê, mỗi bức ảnh, mỗi kỷ vật đều là một phần ký ức không thể phai mờ về những người thân đã hiến dâng cuộc đời cho Tổ quốc
Ở tuổi ngoài chín mươi, trong căn nhà nhỏ tại ấp Long Thành, xã Phước Long, Mẹ vẫn nâng niu từng kỷ vật của chồng và con trai như những báu vật. Đôi dép cũ của chồng, chiếc máy phát thanh từng phát những bản tin từ Đài Giải phóng hay bức ảnh người con trai duy nhất gửi về từ đơn vị... tất cả đều lưu giữ một phần của những năm tháng chiến tranh khốc liệt và những mất mát không gì bù đắp được.
Nhắc về quá khứ, giọng Mẹ vẫn chậm rãi nhưng ánh mắt không giấu được niềm xúc động.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chồng của Mẹ là Liệt sĩ Võ Văn Nầy lên đường chiến đấu và hy sinh năm 1972. Chưa đầy một năm sau, người con trai duy nhất của Mẹ là Liệt sĩ Võ Văn Rọi cũng ngã xuống trên chiến trường vào năm 1973.
Hai tờ giấy báo tử đến trong hai năm liên tiếp đã cướp đi những người thân yêu nhất của Mẹ.
Nhưng phía sau nỗi đau ấy còn là một hành trình mà Mẹ không bao giờ quên.
Ngày nhận tin con trai hy sinh, trong tay chỉ có tấm ảnh người con gửi về từ đơn vị, Mẹ mang theo bức ảnh ấy đi tìm con. Mỗi khi đến các trại giam, từ Côn Đảo đến Phú Quốc, nhìn thấy những thanh niên có vóc dáng nhỏ nhắn, Mẹ lại nuôi hy vọng đó là con mình còn sống.
Hy vọng mong manh ấy đã đưa Mẹ đi qua biết bao chặng đường.
Không tìm được con, gia đình lại thuê ghe ngược về Cà Mau, tìm đến tuyến Kinh xáng Đội Cường – nơi người con trai đã chiến đấu những ngày cuối cùng. Sau hơn một ngày miệt mài tìm kiếm từ sáng đến khuya, gia đình mới tìm thấy thi thể của anh dưới lớp đất sâu. Người con năm nào vẫn còn mặc chiếc áo do chính tay Mẹ may trước ngày lên đường.
Mẹ đã đưa con trở về quê hương.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, ký ức như sống dậy nguyên vẹn. Những câu nói nhiều lần ngắt quãng bởi nước mắt. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng nỗi đau của người mẹ mất chồng, mất con dường như chưa bao giờ nguôi ngoai.
Là đảng viên, trong những năm tháng chiến tranh, Mẹ Nguyễn Thị Lê không cho phép mình gục ngã trước mất mát riêng. Nén đau thương, Mẹ tiếp tục cùng đồng chí, đồng đội thực hiện nhiệm vụ mà Đảng giao phó, góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Đến hôm nay, khi đã 91 tuổi đời và hơn 65 năm tuổi Đảng, Mẹ vẫn nhớ rõ từng sự kiện, từng gương mặt đồng đội, từng kỷ niệm của những năm tháng chiến tranh.
Có lẽ điều khiến nhiều người xúc động nhất là khoảnh khắc Mẹ cầm trên tay chiếc điện thoại, lặng lẽ hôn lên những bức di ảnh của chồng và con đã được phục hồi bằng kỹ thuật số. Những bức ảnh đã cũ theo thời gian được làm mới, nhưng nỗi nhớ của người mẹ thì chưa bao giờ cũ.
Bên những kỷ vật đã đi cùng năm tháng, Mẹ không chỉ kể lại câu chuyện của gia đình mình mà còn kể về một thế hệ đã sống và chiến đấu vì độc lập dân tộc. Đó không phải là câu chuyện để khơi gợi nỗi buồn, mà là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt.
Điều Mẹ trăn trở nhất không phải quá khứ, mà là tương lai.
Trong câu chuyện với tuổi trẻ hôm nay, Mẹ luôn nhắn nhủ bằng tất cả sự chân thành của người đã dành cả cuộc đời đi theo cách mạng:
"Đất nước hoà bình, mỗi người cần phải cố gắng, cống hiến; đảng viên luôn phải gương mẫu đi đầu, phấn đấu theo lý tưởng của Đảng, các con nghen!"
Lời căn dặn mộc mạc ấy không chỉ là tâm sự của một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mà còn là sự gửi gắm của cả một thế hệ đã đánh đổi hạnh phúc riêng để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, làm bạc mái tóc của người mẹ, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lê không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh của một gia đình, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và niềm tin son sắt vào con đường mà dân tộc đã lựa chọn.
Để mỗi mùa hòa bình đi qua, thế hệ hôm nay càng hiểu rằng độc lập, tự do không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được viết nên từ máu xương của những người chiến sĩ và từ những giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ Việt Nam như Mẹ Nguyễn Thị Lê – những người đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh, góp phần làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc.



