MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LỰU
Mẹ Nguyễn Thị Lựu, ở một làng quê nhỏ ven sông Luộc, được nhân dân kính trọng vì đã cống hiến cả cuộc đời và cả những người con thân yêu cho Tổ quốc. Mái tóc bạc phơ của mẹ luôn gợi lên cảm giác thiêng liêng về sự hy sinh thầm lặng.
Ngày còn trẻ, mẹ Lựu là người phụ nữ cứng cỏi và giàu lòng yêu nước. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, cả ba người con trai của mẹ xung phong lên đường nhập ngũ. Mẹ đứng dưới gốc tre đầu ngõ nhìn theo bóng các con khuất dần mà không rơi một giọt nước mắt. Mẹ nói: “Nước còn thì nhà còn, con cứ yên tâm mà đi”. Những năm chiến tranh, mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi bộ đội đóng quân trong xã. Đêm đến, mẹ lại gùi gạo, vận lương, tải thương, chăm sóc từng chiến sĩ như con đẻ của mình. Một chiều cuối thu, mẹ nhận tin người con cả hy sinh trong trận đánh bảo vệ cầu Hàm Rồng. Mẹ khụy xuống nhưng rồi tự lau nước mắt, tiếp tục gánh việc làng, việc nước. Chỉ một năm sau, mẹ lại nhận tin người con thứ hai không trở về. Nỗi đau chồng lên nỗi đau, nhưng mẹ vẫn kiên cường. Người con út của mẹ – niềm hy vọng cuối cùng – cũng hy sinh trong một trận đánh ở Tây Nguyên. Hình bóng ba người con còn lại trong mỗi trang nhật ký đã cũ mà mẹ giữ suốt đời.
Ngày được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ chỉ lặng lẽ nói: “Các con tôi đã sống cho Tổ quốc thì mẹ còn gì phải tiếc”. Cuộc đời mẹ Lựu trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, sự hy sinh và phẩm chất kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.


