Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lựu – Người giữ lửa giữa vùng đất thép

Hưng Yên07/12/2025Đàm Khánh Ly (xã Khoái Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Học sinh: Đàm Khánh Ly
|Lớp 10I

Trường THPT Nguyễn Siêu


CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lựu – Người giữ lửa giữa vùng đất thép

Trên vùng đất Củ Chi lặng gió, nơi từng hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn, có một người mẹ đã sống cả đời mình trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lựu (1920–2014). Cuộc đời mẹ là một khúc tráng ca bình dị nhưng rực sáng, được viết bằng nước mắt, bằng máu và bằng một niềm tin không bao giờ tắt vào ngày đất nước hòa bình.

Sinh ra trong nghèo khó, mẹ Lựu lớn lên giữa những mùa lúa chín vàng, giữa tiếng gió thổi qua những vạt cao su dài bất tận của quê nhà Phước Hiệp. Mẹ kết duyên với một người lính giải phóng và sớm hiểu rằng cuộc đời mình sẽ gắn với con đường cách mạng mà chồng mẹ đã chọn. Khi chiến tranh lan rộng, ngôi nhà nhỏ của mẹ, với mái lá đơn sơ, trở thành nơi trú ẩn của các cán bộ địa phương, du kích và những người đang bị địch truy lùng.

Địch nhiều lần bố ráp. Ánh đèn pin loang loáng giữa đêm, tiếng giày đinh dồn dập đập vào nền đất, tiếng quát tháo của lính Mỹ – Ngụy khiến cả xóm chìm trong run sợ. Nhưng mỗi lần như thế, mẹ vẫn bình tĩnh che giấu cán bộ trong hầm bí mật, lấy thân mình che chắn cho những người không cùng huyết thống nhưng cùng chung lý tưởng. Dù bị bắt, bị tra khảo, đánh đập, mẹ vẫn kiên quyết giữ trọn lời thề: “Sống là người của cách mạng. Dù chết cũng là người của cách mạng.”

Bi kịch không chừa một ai trong chiến tranh.

Năm 1966, trong một trận càn lớn, chồng mẹ hy sinh. Tin dữ đến vào một buổi chiều đỏ rực hoàng hôn, mẹ đứng lặng rất lâu trước bàn thờ tạm, đôi mắt sâu thăm thẳm, nhưng không một giọt nước mắt rơi. Những người chứng kiến kể lại rằng ngày ấy mẹ chỉ nói một câu nhẹ như gió:

“Ảnh đi rồi, tôi ở lại để tiếp tục thay ảnh lo cho cách mạng.”

Ba năm sau, người con trai cả – người mà mẹ vẫn gọi thân thương là “thằng Hai” – ngã xuống tại chiến trường Tây Ninh. Đó là nỗi đau lớn đến mức khiến người ta quỵ xuống, nhưng mẹ vẫn đứng vững. Bởi mẹ hiểu: cha con họ đã chọn con đường không có lối quay đầu.

Năm 1972, người con trai út, mới tròn 19 tuổi, ngã xuống khi đang vận chuyển vũ khí phục vụ chiến dịch. Hàng xóm không dám báo tin cho mẹ vì sợ mẹ không chịu nổi. Nhưng khi nghe, mẹ lại ngồi lặng, hai bàn tay run run vuốt lên di ảnh con. Mẹ bảo với hàng xóm:

“Tôi sinh các con ra cho đất nước. Các con đi như vậy là trọn chữ hiếu với tôi, trọn nghĩa với Tổ quốc.”

Từng người thân yêu lần lượt rời xa, nhưng mẹ vẫn tiếp tục là hậu phương vững chắc của lực lượng cách mạng. Mẹ đi vận động thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ, tự tay vá từng chiếc áo, gói từng nắm cơm sấy, chắt chiu từng lon gạo để gửi ra chiến trường. Những người lính nói rằng họ “đi đánh giặc mà cứ thấy như có mẹ Lựu đi cùng”, vì sự chăm lo của mẹ ấm áp đến lạ.

Ngày đất nước hòa bình, mẹ sống lặng lẽ tại quê nhà. Không ai thấy mẹ kể công hay nhắc về nỗi đau của mình. Mẹ chỉ nói một câu mà những người trẻ trong xã luôn nhớ mãi:

“Các con sống cho tốt là các liệt sĩ mãn nguyện rồi.”

Năm 1994, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Buổi lễ hôm ấy, mẹ mặc bộ áo dài nâu giản dị, bàn tay gầy guộc run run cầm tấm bằng khen. Nụ cười của mẹ đầy tự hào nhưng sâu trong đó vẫn còn chất chứa những mất mát chẳng gì bù đắp được.

Mẹ mất năm 2014, hưởng thọ 94 tuổi. Nhưng câu chuyện về cuộc đời mẹ – người phụ nữ bình dị giữa vùng đất thép – vẫn còn sống mãi trong lòng con cháu quê hương. Mẹ đã sống như một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, cháy sáng trong những năm tháng dữ dội nhất, để hôm nay thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Lựu là lời nhắc gọi của quá khứ:

Hòa bình không tự nhiên mà có.

Hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả cuộc đời của biết bao con người đã sống và chết với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn