Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ MƯỚP – NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ MƯỚP – NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ

Quảng Trị09/12/2025Đoàn xã Nam Cửa Việt (Đoàn xã Nam Cửa Việt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ MƯỚP – NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẤT LỬA QUẢNG TRỊ

Trên mảnh đất Hải Lệ, thị xã Quảng Trị – nơi từng là tâm điểm của bom đạn, khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống ngoại xâm – có một người mẹ suốt đời sống giản dị, âm thầm mà kiên cường. Đó là Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Mướp, sinh năm 1920, mất năm 1997, người mẹ đã trao trọn hai đứa con yêu dấu cho Tổ quốc, để lại một câu chuyện đời đầy nước mắt nhưng cũng rạng ngời khí phách.

Thuở thiếu thời, mẹ Mướp lớn lên trong những năm giặc giã liên miên, chứng kiến quê hương chịu nhiều đau thương. Mùi khói súng, cảnh dân làng chạy giặc, và tiếng khóc của những gia đình mất người thân đã in sâu vào lòng mẹ, hun đúc trong mẹ lòng yêu nước và ý chí tự tôn mạnh mẽ. Mẹ lập gia đình, rồi làm mẹ trong những ngày đất nước còn chìm trong bóng tối. Dẫu lam lũ, vất vả, mẹ vẫn luôn dạy con về nghĩa tình và bổn phận với quê hương: “Người Hải Lệ mình phải sống cho ngay thẳng, giữ đất giữ làng bằng chính trái tim mình”.

Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, hai người con của mẹ – Nguyễn ThúNguyễn Thị Thúy – đều lần lượt xung phong vào bộ đội. Ngày đưa con đi, mẹ chỉ lặng lẽ buộc lại hành trang của từng đứa, tự tay vá từng đường kim mũi chỉ, rồi dặn: “Các con đi vì dân vì nước, mẹ ở nhà không lo gì. Cứ yên tâm mà bước”. Lời mẹ đơn sơ mà sâu lắng, như thể mẹ đã chuẩn bị sẵn tâm thế cho những mất mát có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tin buồn đầu tiên đến trong một buổi chiều xám trời: liệt sĩ Nguyễn Thú đã hy sinh trong một trận đánh khốc liệt. Mẹ Mướp lặng người khi cầm trên tay tấm giấy báo tử, đôi vai run lên, nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ thắp nén nhang, nhìn vào ảnh con và khẽ nói: “Con nằm xuống để quê mình đứng dậy. Mẹ tự hào về con”.

Nhưng chiến tranh không chỉ cướp đi của mẹ một người con. Vài năm sau, mẹ lại nhận tin dữ: liệt sĩ Nguyễn Thị Thúy – đứa con gái kiên cường của mẹ – cũng đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Hai nỗi đau chồng lên nhau, tưởng như không gì có thể bù đắp. Hàng xóm lo mẹ quỵ ngã, nhưng mẹ Mướp vẫn đứng dậy, chống chọi với nỗi đau bằng nghị lực phi thường của một người mẹ Việt Nam.

Giai đoạn hậu chiến, dù cuộc sống còn vô vàn khó khăn, mẹ sống bình dị, hiền hòa, được bà con Hải Lệ thương kính. Mỗi mùa giỗ con, mẹ lại sửa soạn mâm cơm nhỏ, thắp lên hai nén nhang đỏ, thầm gọi tên từng đứa. Mẹ mất năm 1997, mang theo trong lòng nỗi nhớ con không nguôi, nhưng để lại cho quê hương một di sản tinh thần to lớn.

Danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng được Nhà nước truy tặng mẹ là sự ghi nhận thiêng liêng cho những hy sinh mà mẹ đã dành cho Tổ quốc. Hôm nay, trên mảnh đất Hải Lệ bình yên, người ta vẫn kể về mẹ Mướp như kể về một ngọn đèn không bao giờ tắt – ngọn đèn của lòng yêu nước, của sự hy sinh lặng thầm mà cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn