Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Năm – Người mẹ giữ trọn niềm tin

Sinh năm 1914, tại xã Trường Thắng (nay thuộc huyện Thới Lai, thành phố Cần Thơ), Mẹ Nguyễn Thị Năm lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc sống của người phụ nữ miền Tây quanh năm gắn với ruộng đồng, con nước và những mùa lúa chín. Ít ai ngờ rằng chính mảnh đất bình dị ấy sau này lại trở thành nơi chứng kiến biết bao hy sinh vì độc lập dân tộc.

Cần Thơ22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Năm – Người mẹ giữ trọn niềm tin

"Có những người mẹ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng trái tim của họ là hậu phương vững chắc nhất. Họ tiễn những người con yêu quý lên đường, rồi lặng lẽ nhận về những tờ giấy báo tử. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Năm là một trong những người mẹ như thế."

Sinh năm 1914, tại xã Trường Thắng (nay thuộc huyện Thới Lai, thành phố Cần Thơ), Mẹ Nguyễn Thị Năm lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc sống của người phụ nữ miền Tây quanh năm gắn với ruộng đồng, con nước và những mùa lúa chín. Ít ai ngờ rằng chính mảnh đất bình dị ấy sau này lại trở thành nơi chứng kiến biết bao hy sinh vì độc lập dân tộc.

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Cần Thơ là một trong những địa bàn diễn ra nhiều trận càn quét ác liệt. Bom đạn, chất độc hóa học và những cuộc hành quân liên tiếp khiến cuộc sống của người dân vô cùng gian khổ. Nhưng càng trong gian nan, tinh thần yêu nước của người dân Nam Bộ càng được hun đúc.

Mẹ Nguyễn Thị Năm cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, không chỉ làm lụng nuôi gia đình mà còn âm thầm động viên các con đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Gia đình Mẹ có nhiều người con. Hai người con trai là Nguyễn Văn HuệNguyễn Văn Dần lần lượt tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng khi đất nước còn chìm trong khói lửa. Cả hai đều mang theo lời dặn giản dị của mẹ:

"Các con cứ yên tâm chiến đấu. Nếu phải hy sinh để đất nước được độc lập thì mẹ cũng không hối tiếc."

Đó không phải là lời nói dễ dàng của một người mẹ. Đằng sau câu nói ấy là biết bao đêm thao thức, biết bao nỗi lo lắng không thể gọi thành tên.

Ngày người con trai đầu lên đường, Mẹ lặng lẽ chuẩn bị chiếc khăn rằn, bộ quần áo đã vá nhiều lần và ít gạo rang mang theo làm lương thực dọc đường. Mẹ đứng trước hiên nhà nhìn theo bóng con khuất dần sau hàng dừa nước.

Không ai biết đó là lần cuối cùng Mẹ được nhìn thấy con.

Năm 1971, người con trai đầu Nguyễn Văn Huệ anh dũng hy sinh trên chiến trường.

Tin dữ đến với gia đình như một nhát dao cắt vào trái tim người mẹ.

Người ta kể rằng hôm ấy Mẹ không khóc thành tiếng.

Mẹ lặng người rất lâu.

Rồi Mẹ thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên, khẽ nói:

"Con đã làm tròn bổn phận với nước."

Những người hàng xóm nhìn thấy đôi mắt Mẹ đỏ hoe, nhưng không nghe một lời oán trách.

Bởi Mẹ hiểu rằng hàng ngàn gia đình trên khắp đất nước cũng đang chịu nỗi đau như mình.

Chiến tranh vẫn chưa kết thúc.

Đất nước vẫn cần những người lính.

Người con trai thứ hai, Nguyễn Văn Dần, tiếp tục chiến đấu.

Biết con đang ở nơi tuyến lửa, Mẹ ngày ngày ngóng tin.

Mỗi lần nghe tiếng cán bộ xã đến nhà, trái tim Mẹ lại thắt lại.

Và rồi điều Mẹ lo sợ nhất cũng đến.

Năm 1972, người con trai thứ hai cũng anh dũng hy sinh.

Hai năm.

Hai tờ giấy báo tử.

Hai lần tiễn con mà không một lần được đón trở về.

Nỗi đau ấy khó có ngôn từ nào diễn tả.

Thế nhưng Mẹ không gục ngã.

Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục lao động và động viên bà con địa phương giữ vững niềm tin vào ngày thống nhất.

Có người hỏi Mẹ:

"Mẹ có hối hận vì đã để các con đi bộ đội không?"

Mẹ chỉ lặng lẽ lắc đầu:

"Nếu ngày ấy tôi giữ con ở nhà thì đất nước biết bao giờ mới có hòa bình."

Câu trả lời giản dị ấy chứa đựng phẩm chất cao đẹp của người mẹ Việt Nam.

Đó là sự hy sinh không điều kiện.

Là tình yêu con hòa vào tình yêu Tổ quốc.

Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Khắp nơi rợp cờ hoa.

Tiếng cười vang lên trên những cánh đồng.

Nhưng trong căn nhà nhỏ của Mẹ Nguyễn Thị Năm vẫn thiếu vắng hai người con trai.

Ngày cả nước mừng chiến thắng, Mẹ thắp hai nén hương lên bàn thờ.

Mẹ nói như đang trò chuyện với các con:

"Đất nước hòa bình rồi. Điều các con mong đã thành hiện thực."

Sau chiến tranh, Mẹ tiếp tục sống cuộc đời bình dị nơi quê hương Trường Thắng.

Mẹ chăm sóc phần mộ người thân, dạy con cháu sống lương thiện, yêu nước và biết quý trọng hòa bình.

Những người đến thăm đều cảm nhận ở Mẹ sự hiền từ, đôn hậu và nghị lực phi thường.

Không kể nhiều về nỗi đau của mình.

Không nhận mình là người có công lớn.

Mẹ chỉ luôn nhắc:

"Chiến tranh qua rồi, điều quan trọng nhất là các cháu phải học hành, xây dựng quê hương cho giàu đẹp."

Chính sự khiêm nhường ấy càng làm hình ảnh của Mẹ trở nên cao quý.

Để ghi nhận những hy sinh to lớn của gia đình, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho Mẹ Nguyễn Thị Năm theo Quyết định số 2547/QĐ-CTN ngày 02/12/2016. Mẹ có hai người con là liệt sĩ: Nguyễn Văn Huệ (hy sinh năm 1971) và Nguyễn Văn Dần (hy sinh năm 1972).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn