Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NGỌT  

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã đi qua nhiều năm, trên mảnh đất cây lành trái ngọt, quê hương Long Thới hôm nay đã dần thay da đổi thịt, những vết tích của chiến tranh đã bị xóa đi theo thời gian. Nhưng hình ảnh về người Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngọt luôn luôn sống mãi với thời gian dù Mẹ đã rời xa các con nhiều năm. Mẹ là người Mẹ của cán bộ, chiến sĩ thời chiến tranh, người Mẹ của chúng ta trong hòa bình.

Mẹ Nguyễn Thị Ngọt, sinh năm 1926, nguyên quán xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Mẹ theo chồng về Long Thới làm dâu và xem đây là quê hương thứ hai của mình, chồng Mẹ là ông Nguyễn Văn Kiệt, người đàn ông thật thà, chất phác.

Dù cuộc sống khó khăn, thiếu thốn nhưng tinh thần cách mạng của Mẹ luôn tràn trề, dù tay không cầm súng nhưng Mẹ đã đào hầm, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế gạo, lương thực cho bộ đội. Chính từ những hành động thầm lặng của Mẹ đã nuôi dưỡng ý chí và hun đúc tinh thần yêu nước lên các con của Mẹ, những người đã được sử sách ghi danh anh hùng liệt sĩ.

Mẹ có tất cả 5 người con, 3 người con trai, 2 người con gái. Năm 1964, liệt sĩ Nguyễn Văn Nghêu, sinh năm 1947, khi đó 17 tuổi đã theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường nhập ngũ, tham gia vào đơn vị đặc công tỉnh Bến Tre, cấp bậc Thượng sĩ và là Tiểu đội trưởng.

Năm 1968, Mẹ và gia đình tiễn người con trai thứ 5 là anh Nguyễn Văn Hứng, sinh năm 1949 lên đường nhập ngũ.

Ngày 27 tháng 9 năm 1970, Mẹ nhận được tin người con trai Nguyễn Văn Nghêu tham gia chiến đấu và hy sinh tại xã Hưng Khánh Trung (nay là xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre). Khi nhận được tin con hy sinh, lòng Mẹ đau thắt nhưng cố nuốt nước mắt vào trong vì các cán bộ cách mạng được Mẹ nuôi giấu cần Mẹ.

Nỗi đau chưa nguôi, nước mắt Mẹ chưa khô thì chưa đầy một năm sau đó, ngày 21 tháng 3 năm 1971, Mẹ lại nhận được tin anh Nguyễn Văn Hứng hy sinh tại xã Thạnh Ngãi, nay là xã Thạnh Ngãi, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre. Cấp bậc Thượng sĩ, lúc đó anh mới 22 tuổi.

Một lần nữa, tim Mẹ như se thắt lại khi chưa đầy một năm Mẹ đã mất đi hai người con trai, không còn nước mắt để khóc con. Mẹ biến tất cả thương đau và nước mắt thành sức mạnh để tiếp tục thực hiện hoài bão, ước mơ của Mẹ, của 2 con. Ước mơ giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.

Chiến tranh kết thúc, nhưng sâu tận đáy lòng Mẹ, nỗi nhớ các con vẫn còn đó, hàng năm đến ngày giỗ của các liệt sĩ, Mẹ vẫn không giấu được nỗi buồn trong đôi mắt và buồn hơn là liệt sĩ Nguyễn Văn Hứng hy sinh nhưng Mẹ và gia đình đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt.

Năm 1996, sau hơn 20 năm ngày độc lập, chồng Mẹ bệnh và ra đi để lại Mẹ với niềm thương vô hạn. Từ đó Mẹ được người con gái thứ 3 chăm sóc, phụng dưỡng khi trái gió trở trời. Căn nhà của Mẹ theo thời gian xuống cấp nay cũng được chính quyền vận động xây nhà tình nghĩa vào năm 2000.

Do tuổi cao, sức yếu bệnh trọng, nên Mẹ đã vĩnh viễn ra đi tại nhà riêng ấp Long Quới, xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre vào năm 2008.

Ngày 11 tháng 01 năm 2018, Mẹ được Đảng, Nhà nước truy tặng danh hiệu vinh dự “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” theo quyết định số 45/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn