Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhị – Hai người con ngã xuống giữa những năm tháng kháng chiến
Mẹ Nguyễn Thị Nhị là người phụ nữ nông dân giàu đức hy sinh của quê hương Đại Phước, huyện Càng Long. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Mẹ đã tiễn hai người con trai là liệt sĩ Lê Văn Hà và liệt sĩ Lê Văn Chi lên đường chiến đấu. Cả hai người con đều anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, góp phần vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Trên vùng quê Đại Phước của huyện Càng Long, nơi những cánh đồng lúa trải dài bên những dòng kênh hiền hòa, Mẹ Nguyễn Thị Nhị đã sống một cuộc đời bình dị nhưng mang trong mình những mất mát lớn lao của một thời chiến tranh. Sinh năm 1917, Mẹ lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Sau khi lập gia đình với ông Lê Văn Hẹ, người cùng quê, Mẹ sinh được 11 người con, gồm 4 trai và 7 gái. Cuộc sống của gia đình chủ yếu dựa vào lao động nông nghiệp, quanh năm gắn bó với ruộng đồng và những mùa vụ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mẹ vẫn tần tảo nuôi dạy các con trưởng thành, hun đúc trong các con tình yêu quê hương và tinh thần yêu nước. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều thanh niên trên quê hương Đại Phước đã tình nguyện đứng vào hàng ngũ cách mạng. Trong số đó có những người con của Mẹ Nguyễn Thị Nhị. Người con trai thứ nhất là liệt sĩ Lê Văn Chi, sinh năm 1950. Từ khi còn rất trẻ, đồng chí đã tham gia cách mạng vào ngày 1 tháng 1 năm 1967. Với tinh thần dũng cảm và ý chí chiến đấu kiên cường, đồng chí được biên chế trong lực lượng Bộ đội địa phương thị xã Trà Vinh và mang quân hàm Hạ sĩ. Những năm 1967 - 1969 là thời kỳ chiến sự diễn ra vô cùng khốc liệt trên chiến trường miền Nam. Các đơn vị bộ đội địa phương vừa chiến đấu, vừa bảo vệ cơ sở cách mạng, giữ vững địa bàn trước những cuộc hành quân càn quét liên tiếp của địch. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, ngày 15 tháng 7 năm 1969, đồng chí Lê Văn Chi đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gia đình Mẹ lại tiếp tục nhận thêm một mất mát lớn lao. Người con trai thứ hai là liệt sĩ Lê Văn Hà, sinh năm 1948. Đồng chí tham gia cách mạng năm 1969 và đảm nhận chức vụ Tiểu đội trưởng du kích. Trên quê hương Đại Phước, lực lượng du kích là những người trực tiếp bám đất, bám dân, phối hợp với bộ đội chủ lực tổ chức chiến đấu, bảo vệ căn cứ và hỗ trợ phong trào cách mạng địa phương. Tháng 4 năm 1970, trong một trận phối hợp chiến đấu cùng Tiểu đoàn 306 tại khu vực Ba Si, xã Phương Thạnh, đồng chí Lê Văn Hà đã chiến đấu dũng cảm và anh dũng hy sinh giữa chiến trường. Chỉ trong một thời gian ngắn, hai người con trai của Mẹ lần lượt ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Những người con được Mẹ nuôi dưỡng bằng biết bao nhọc nhằn đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Đối với một người mẹ có đến 11 người con, mỗi đứa con đều là một phần máu thịt. Thế nhưng trong những năm tháng chiến tranh, Mẹ Nguyễn Thị Nhị đã chấp nhận gác lại nỗi đau riêng để đặt lợi ích của đất nước lên trên hết. Sự hy sinh của gia đình Mẹ là hình ảnh tiêu biểu cho hàng ngàn gia đình Việt Nam đã cống hiến những người thân yêu nhất cho sự nghiệp cách mạng. Sau ngày đất nước thống nhất, những chiến công và sự hy sinh của các liệt sĩ vẫn được quê hương ghi nhớ. Mẹ Nguyễn Thị Nhị tiếp tục sống những năm tháng cuối đời trong niềm tự hào về các con, những người đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc. Năm 1984, Mẹ qua đời, khép lại cuộc đời của một người phụ nữ đã trải qua gần trọn thế kỷ với biết bao biến động của dân tộc. Tuy nhiên, những đóng góp và mất mát của Mẹ vẫn còn được các thế hệ hôm nay trân trọng và tri ân. Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” nhằm ghi nhận sự hy sinh to lớn của gia đình Mẹ đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Nhị là câu chuyện của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của những người mẹ Việt Nam đã âm thầm góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Hai người con của Mẹ đã ngã xuống trong những năm tháng hoa lửa, nhưng tinh thần bất khuất và sự cống hiến ấy sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương Đại Phước và của các thế hệ mai sau.



