MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NHƯ
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NHƯ
Mẹ Nguyễn Thị Như sinh năm 1900, mất năm 1999, quê quán ấp Qui An, xã Qưới Điền nay là Hòa Lợi. Năm 18 tuổi, mẹ kết duyên với ông Phan Văn Độ (Chín Nhất) hơn mẹ 5 tuổi, cùng ngụ tại ấp Qui An, Hai vợ chồng mẹ sinh được 9 người con.
Trong kháng chiến chống Mỹ, chồng mẹ và 1 người con trai lớn thoát ly gia đình tham gia cách mạng. Năm 1969, anh Phan Văn Hải là du kích ấp Phương đã hy sinh khi cùng đồng đội đánh phá “ấp chiến lược” Qưới Thuận. Đến năm 1970, mẹ tiếp tục nhận hung tin chồng cũng đã hy sinh trong một chuyến công tác tại Trinh Sát Qưới Điền. Nén nỗi đau vào lòng, mẹ động viên, khuyến cáo các con còn lại: “Thời chiến tranh giặc giã, cha và anh bây đã hy sinh thì mày đứa bay cũng đừng căm hờn, dựa vào tiền tuyến thì tiếp tục nắm lấy truyền thống gia đình. Hứa hòai ước rằng người mẹ hiền các con trai mẹ lần lượt lên đường diệt giặc. Rồi nỗi đau một lần nữa lại đến với mẹ khi anh Phan Văn Năm người con thứ 5, là du kích xã mẹ hy sinh. Tiếp tục trong một chuyến công tác vào năm 1972, trước chồng, trước con, nước mắt mẹ tôi không cạn dần. Mẹ càng căm thù bọn giặc, bọn tay sai đã gieo rắc tai ương lên gia đình, quê hương, đất nước mình. Nhưng người mẹ kiên cường ấy vẫn đặt trọn niềm tin vào ngày mai”.
Có người thân tham gia kháng chiến, mẹ không bao giờ được sống yên ổn với bọn giặc. Có lần, chúng đã chọi lựu đạn vào nhà làm mẹ bị thương, riêng mấy đứa cháu mẹ mắn không hề hãi gì. Tuy vậy, mẹ vẫn không sợ hiểm nguy, đào hầm nuôi giấu cán bộ, làm giao liên, làm lương thực, thuốc men cung cấp cho cách mạng, cùng với chị em tham gia đấu tranh chính trị trực diện với địch.
Sau giải phóng năm 1975, mẹ vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương, tích cực tham gia phong trào phụ nữ ở địa phương, đến khi tuổi cao sức yếu mới chịu nghỉ ngơi. Các con trai khác của mẹ như anh Phan Văn Hùng, Phan Văn Đền, Phan Văn Sướng từng tham gia công tác ở địa phương và dựng xây hàng ngũ của Đảng.
Cuối đời, chính quyền xã Hòa Lợi có ý định xây tặng mẹ căn nhà tình nghĩa, nhưng mẹ từ chối với lý do rất đơn giản là mẹ xin nhường lại cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn hơn. Mẹ là vậy, luôn hy sinh luôn nghĩ cho mọi người, cho việc chung và cho quê hương đất nước. Bởi thế, mẹ sống đã cho đời nợ nhân riêng mình: “Chiến tranh đã làm mất đi những người thân yêu của mẹ, nhưng không thể làm mất đi những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong mẹ luôn gan dạ, kiên cường và hết sức chịu đựng trong chiến tranh”. Năm 1994, mẹ được nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đến năm 1999, mẹ ra đi mãi mãi trong niềm tiếc thương vô hạn của người thân, gia đình và mọi người xung quanh, hưởng thọ 78 tuổi./.



