Mẹ Việt Nam Anh hùng

.Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ớn (1911-1993)

Đồng Nai16/06/2026Tỉnh đoàn Đồng Nai (Tỉnh đoàn Đồng Nai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Ớn (1911-1993)

Năm 1995, chúng tôi đến ngôi nhà màmẹ Ớn từng sống tại xã Đại Phước theosự hướng dẫn của cán bộ địa phương.Ngôi nhà lá đơn sơ nằm cách con đườngđất đỏ một thửa ruộng nhưng đi thì ngoằnngoèo, gấp khúc.Mẹ Ớn không còn nữa. Mẹ đã ra đi năm 1993 sau một cơnbệnh kéo dài. Người cháu nội duy nhất của mẹ là NguyễnVăn Đầy sống trên căn nhà mà mẹ đã từng sống bao năm qua.Cuộc đời mẹ là chuỗi dài cơ cực và lắm nỗi đau riêng. MẹỚn lớn lên trên quê hương Đại Phước và lập gia đình với mộtngười cùng quê. Người con trai duy nhất của mẹ ra đời tênNguyễn Văn Tròn. Anh sinh ra cũng là lúc cha anh bị Tây bắnchết. Mẹ Ớn làm lụng, vò võ nuôi con khôn lớn.Anh Tròn tham gia cách mạng trong những năm thángnhân dân kháng chiến chống Mỹ. Anh nhập ngũ vào đại đội240 đóng quân ở Long Thành - Nhơn Trạch. Đây là một trongnhững đơn vị chủ lực trên địa bàn này.Chồng mất, con trai độc nhất tham gia bộ đội, mẹ ở nhàtrông ngóng tin con. Mẹ mong con sẽ là người tốt, lo việcnước giỏi giang nhưng cũng biết lo việc nhà, để sau này nhàcó tông đường dòng dõi. Anh Tròn đi bộ đội, nay đây mai đóđóng quân tùy theo tình hình. Hễ cứ mỗi lần đơn vị chuyểnđến gần quê hoặc đi công tác là mẹ hồ hởi thăm con và chờmong con về.Một hôm, mẹ có tin mừng. Nghe tin con trai có vợ trong cứ, có con, mẹ Ớn vui khôn tả. Mẹ lo cho cháu ở trong cứthiếu thuốc men, chăm sóc lại làm khó khăn cho cha mẹ nócông tác, mẹ nhắn con trai đưa cháu về mẹ nuôi.Khi anh Tròn mang con về, mẹ đón cháu nhưng cũng đầylo lắng. Để qua mắt kẻ thù, gia đình yên ấm, con an tâm côngtác, mẹ nuôi cháu nhưng nhờ người chung quanh nhận cháu.Mẹ lại làm lụng nuôi cháu, hy vọng đất nước thống nhất đểcả gia đình sum họp.Thế nhưng, tháng 11 năm 1965, con trai mẹ hy sinh. Lòngmẹ đau như cắt khi nhận được tin. Tại Giồng Ông Đông, ngaytrên quê nhà, con trai mẹ bị địch phục kích giết chết. Địchđem xác ra Cát Lái, Phước Lương... để dụ người thân ra nhận.Thương con, nén lòng mình để bảo vệ cho phong trào cáchmạng, mẹ âm thầm chịu đựng. Cuối cùng, địch đem xác anhTròn chôn ở khúc sông Lòng Tàu. Mẹ ghi nhớ như vậy để saunày có dịp đến tìm mộ, đem con về ở nhà.Những năm tháng cuối đời, mẹ hay bệnh luôn. Bao nhiêutình thương mẹ dồn hết vào cho cháu nội - hòn máu duy nhấtcủa con trai mình. Những lần mạnh khỏe nghe nói mẹ đã tìmra khúc sông Lòng Tàu, nơi an táng anh Tròn, nhưng nướcxoáy vào bờ đã làm mất dấu, trôi lở mộ của con trai. Hy vọngcủa mẹ ngày nào gia đình sum họp bất thành, dù đó chỉ là hàicốt con trai. Ở Đại Phước, mẹ lại âm thầm nuôi cháu khôn lớnnên người cho đến khi mẹ qua đời.Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt NamAnh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn