MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ PHỤNG – HAI NGƯỜI CON NGÃ XUỐNG TRƯỚC NGÀY TOÀN THẮNG
Mẹ Nguyễn Thị Phụng là người mẹ giàu lòng yêu nước của quê hương An Trường. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Mẹ đã tiễn hai người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Anh và liệt sĩ Nguyễn Văn Tẹt lên đường chiến đấu. Cả hai đều là những chiến sĩ của Quân khu 9, lần lượt hy sinh trên chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của các anh đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc, đồng thời khắc họa hình ảnh cao đẹp của người mẹ Việt Nam âm thầm dâng hiến những điều quý giá nhất
Giữa vùng đất An Trường giàu truyền thống cách mạng của huyện Càng Long, cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Phụng là một câu chuyện thấm đẫm sự hy sinh và lòng yêu nước. Từ mái nhà đơn sơ nơi vùng quê Nam Bộ, Mẹ đã tiễn hai người con trai bước vào cuộc chiến đấu vì độc lập dân tộc, để rồi cả hai mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Mẹ Nguyễn Thị Phụng sinh năm 1921 tại xã An Trường, huyện Càng Long. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Dậu và sinh được bốn người con trai. Những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, gia đình Mẹ cũng như bao gia đình khác ở miền Nam luôn sống trong cảnh lo âu, thiếu thốn. Nhưng trên tất cả, tinh thần yêu nước và khát vọng tự do luôn được nuôi dưỡng trong từng thành viên của gia đình.
Người con trai đầu tiên của Mẹ tham gia cách mạng là Nguyễn Văn Anh, sinh năm 1953. Từ khi còn rất trẻ, chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, đồng chí sớm lựa chọn con đường cầm súng bảo vệ đất nước.
Ngày 01 tháng 01 năm 1966, đồng chí tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 306, Trung đoàn 3, Quân khu 9, mang quân hàm Thượng sĩ. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở đồng bằng sông Cửu Long, đơn vị của đồng chí thường xuyên tham gia nhiều trận đánh lớn nhằm tiêu hao sinh lực địch và bảo vệ vùng giải phóng.
Ngày 08 tháng 10 năm 1969, trong trận chiến đấu tại xã Lưu Nghiệp Anh, huyện Trà Cú, đồng chí Nguyễn Văn Anh đã anh dũng hy sinh. Khi ấy, anh mới bước vào tuổi thanh xuân, mang theo bao hoài bão còn dang dở. Tin dữ từ chiến trường khiến gia đình và người thân đau đớn, nhưng cũng tự hào vì người con đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho lý tưởng cách mạng.
Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì người em trai là Nguyễn Văn Tẹt, sinh năm 1958, tiếp tục nối bước anh lên đường chiến đấu.
Ngày 01 tháng 01 năm 1971, đồng chí tham gia cách mạng, phục vụ trong Trung đoàn 3, Quân khu 9 với cấp bậc Thượng sĩ. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng đồng chí đã sớm thể hiện bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao.
Những năm 1974 – 1975 là giai đoạn cuộc kháng chiến bước vào thời kỳ quyết định. Trên khắp các chiến trường miền Nam, quân và dân ta liên tiếp mở các đợt tiến công, tạo thế và lực cho cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975.
Ngày 16 tháng 3 năm 1975, trong trận đánh tại khu vực cống đá Hậu Thành, huyện Trà Ôn, đồng chí Nguyễn Văn Tẹt đã anh dũng hy sinh. Chỉ hơn một tháng sau đó, đất nước hoàn toàn giải phóng.
Người chiến sĩ trẻ đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa hòa bình mà anh cùng đồng đội ngày đêm chiến đấu để giành lấy. Anh không kịp chứng kiến ngày non sông thu về một mối, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên mùa xuân đại thắng của dân tộc.
Đối với Mẹ Nguyễn Thị Phụng, cuộc chiến đã lấy đi hai người con trai yêu quý. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần trái tim người mẹ thắt lại trong nỗi đau không thể diễn tả thành lời. Thế nhưng cũng từ những mất mát ấy, hình ảnh người mẹ An Trường càng trở nên cao đẹp và thiêng liêng hơn trong lòng nhân dân quê hương.
Hai anh em liệt sĩ Nguyễn Văn Anh và Nguyễn Văn Tẹt đã tiếp nối truyền thống yêu nước của quê hương Càng Long, cùng chiến đấu trong màu áo người lính Quân khu 9 và cùng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Máu của các anh đã hòa vào đất mẹ, góp phần vun đắp nền hòa bình hôm nay.
Để ghi nhận sự hy sinh cao cả ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ Nguyễn Thị Phụng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.”
Thời gian có thể lùi xa, nhưng câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Phụng vẫn còn nguyên giá trị. Đó là câu chuyện về một người mẹ nông dân bình dị đã chấp nhận những mất mát lớn lao vì độc lập dân tộc; là câu chuyện về hai người con đã dành trọn tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho quê hương, đất nước. Những hy sinh ấy mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng truyền thống yêu nước cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



