Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành.

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Rành (1900 – 1979) là một trong những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu nhất, là biểu tượng của tinh thần kiên trung, bất khuất của người phụ nữ Củ Chi, vùng Đất thép thành đồng. Mẹ được biết đến với tên gọi thân mật là "Má Tám Rành" hay "Bà Má Dũng Sĩ". Mẹ quê ở ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, nay thuộc TP. Hồ Chí Minh.

Cuộc đời và Sự nghiệp Cách mạng

Mẹ Rành sinh ra trong gia đình nghèo khó. Mẹ sớm tham gia và giác ngộ cách mạng cùng với chồng là thầy giáo Nguyễn Văn Cầm, người sau này cũng trở thành cán bộ cách mạng. Trong suốt thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Mẹ đã đảm nhiệm nhiều vai trò quan trọng, từ Hội trưởng Hội mẹ Chiến sĩ đến Chính trị viên xã đội Phước Hiệp. Mẹ là cơ sở cốt cán, nơi nuôi giấu và đùm bọc các chiến sĩ, du kích địa phương. Đặc biệt, Mẹ đã cùng nhân dân kiên quyết bám trụ quê hương, từ chối vào ấp chiến lược của địch, và là một trong những người tích cực tham gia phát triển hệ thống Địa đạo Củ Chi nổi tiếng.

Trong suốt 22 năm, từ 1947 đến 1969, Má Tám Rành đã phải đối diện với nỗi đau mất mát đến 10 lần (8 người con trai ruột và 2 người cháu). Mỗi lần một người con ngã xuống là một vết cứa sâu vào tim người mẹ, nhưng nơi chiến trường khốc liệt của Củ Chi, nước mắt cũng phải rơi trong im lặng.

Sự Im lặng Nuốt ngược Nỗi đau

Trong chiến tranh, thông tin về sự hy sinh của con thường đến bất ngờ, vội vã. Khi nhận tin con trai hy sinh, phản ứng của Mẹ Rành không phải là tiếng khóc than vang dội, mà là sự im lặng đến ghê người. Mẹ nén chặt nỗi đau vào lòng, bởi lẽ, Mẹ hiểu rõ bối cảnh:

"Nước mắt chảy xuôi, nhưng ở đây, nước mắt phải chảy ngược vào tim. Nếu Má khóc, làm sao Má có thể nuôi giấu cán bộ, làm sao Má có thể giữ vững tinh thần cho cả xóm ấp đang chiến đấu? Con đã hy sinh vì nước, Má không thể vì nỗi đau riêng mà làm nhụt chí anh em."

Mẹ thường đốt hương cúng cơm lặng lẽ cho con trong căn hầm bí mật, không một lời than vãn. Sự im lặng này còn đau đớn hơn vạn lời than khóc, vì nó chất chứa nỗi dằn vặt của người mẹ phải nén lại bản năng tự nhiên nhất của mình.

Nén đau Gắng gượng Dặn dò

Sau khi con trai út hy sinh, Mẹ đã nói với những người lính trẻ xung quanh một câu nói đầy bi tráng, thể hiện sự hy sinh đến cùng của cả gia đình:

"Mất một đứa con, má đau một lần. Nhưng nếu Tổ quốc bị mất, thì má và tất cả mọi người sẽ đau khổ vạn lần. Các con cứ yên tâm đánh giặc, má đã mất hết con rồi, má sẽ là mẹ của tất cả các con."

Đây không chỉ là lời dặn dò mà còn là một lời thề sắt son, một sự chuyển giao nỗi đau cá nhân thành ý chí chiến đấu tập thể. Mẹ nhận tất cả những chiến sĩ còn lại làm con, dùng nỗi đau của mình để tiếp thêm sức mạnh cho họ. Khi có một chiến sĩ bị thương nặng, Mẹ đã chăm sóc anh như chăm sóc con ruột vừa mất, đó là cách Mẹ vượt qua nỗi mất mát.

3. Hành động Tôn kính và Tiếp nối

Khi nghe tin con trai thứ sáu là liệt sĩ, Mẹ Rành không khóc, mà lặng lẽ lấy chiếc khăn rằn của con, gấp gọn gàng, và cất vào hòm gỗ. Sau đó, Mẹ quay lại với công việc đào địa đạo, nấu cơm cho bộ đội.

Hành động cất giữ kỷ vật của con không phải là để than khóc, mà là để ghi nhớ và tiếp tục ý chí của con. Chiếc khăn rằn đó như một lời nhắc nhở rằng, sự hy sinh của con là có ý nghĩa, và Mẹ phải sống, phải chiến đấu thay phần con. Mỗi lần chạm vào kỷ vật, nỗi đau lại trào dâng, nhưng ngay sau đó lại được chuyển hóa thành sức mạnh để Mẹ tiếp tục bảo vệ căn cứ cách mạng Củ Chi.

Nỗi đau của Mẹ Nguyễn Thị Rành là nỗi đau hóa đá, một nỗi đau đã vượt lên trên mọi giới hạn của cảm xúc cá nhân, biến thành tinh thần bất diệt của người mẹ Việt Nam Anh hùng.

Với những cống hiến và hy sinh to lớn, Mẹ Nguyễn Thị Rành đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Năm 1978, Mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi còn sống. Sau khi Mẹ qua đời (26/01/1979), Mẹ được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 1994. Cuộc đời và tấm gương của Mẹ mãi mãi là niềm tự hào, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn