Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ RÀNH – NGƯỜI MẸ CỦ CHI GIỮ TRỌN TẤM LÒNG VỚI NƯỚC

Nguyễn Thị Rành (1900 - 1979) là 1 nữ du kích Củ Chi, được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (1978), truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng (1994).

TP. Hồ Chí Minh11/08/2026Klong K' Khươn (Đam Rông 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ RÀNH – NGƯỜI MẸ CỦ CHI GIỮ TRỌN TẤM LÒNG VỚI NƯỚC

 “Có những trang sử không được viết bằng mực, mà được viết bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của những con người bình dị.”Khi nhắc đến Củ Chi – vùng đất được mệnh danh là “Đất thép thành đồng” – người ta thường nhớ đến những địa đạo nằm sâu trong lòng đất, những trận chiến khốc liệt và ý chí kiên cường của quân dân nơi đây. Nhưng phía sau những chiến công ấy còn có một câu chuyện lớn lao hơn: câu chuyện về những người mẹ. Những người mẹ đã tiễn con mình ra trận. Những người mẹ âm thầm chịu đựng những tháng ngày chờ đợi. Và có những người mẹ phải gánh trên vai nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành là một trong những người mẹ như thế.

Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh ra và lớn lên trên quê hương Củ Chi – nơi chiến tranh đã in dấu lên từng con đường, bờ ruộng, mái nhà.Tuổi trẻ của mẹ không có những tháng ngày bình yên như tuổi trẻ hôm nay. Trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, khi tiếng bom đạn trở thành âm thanh quen thuộc, những người dân Củ Chi đã phải sống giữa vô vàn hiểm nguy. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, lòng yêu nước và tinh thần cách mạng của người dân nơi đây càng được hun đúc mạnh mẽ. Mẹ Nguyễn Thị Rành đã tham gia hoạt động cách mạng, góp sức mình vào cuộc đấu tranh của quê hương. Mẹ không phải là một người lính với khẩu súng trên vai. Mẹ là một người phụ nữ, một người mẹ. Nhưng trong chiến tranh, mỗi người dân đều có một vị trí trong cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương. Có người cầm súng chiến đấu. Có người làm công tác hậu cần. Có người che chở, nuôi giấu cán bộ. Và có những người mẹ trở thành hậu phương vững chắc cho cách mạng, chấp nhận hy sinh những gì quý giá nhất của đời mình. Đối với một người mẹ, không có gì quý giá hơn những người con của mình. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, Mẹ Nguyễn Thị Rành đã phải chứng kiến những người thân yêu lần lượt ra đi làm nhiệm vụ.

Mỗi lần tiễn một người con, một người thân lên đường, trong lòng mẹ chắc hẳn là một lần chất chứa lo âu. Mẹ biết chiến tranh không có lời hứa chắc chắn về ngày trở về. Mẹ biết phía trước những người con của mình là bom đạn, là hiểm nguy và có thể là sự hy sinh. Thế nhưng mẹ vẫn để họ ra đi. Bởi mẹ hiểu rằng, nếu ai cũng sợ hãi và giữ người thân ở lại, thì lấy ai đứng lên bảo vệ quê hương? Đó là sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của những người mẹ Việt Nam. Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Đó là khi người mẹ chờ mãi một người con nhưng cánh cửa vẫn không mở. Là khi một tin báo tử được gửi về. Là khi người mẹ biết rằng đứa con mình sinh ra, nuôi lớn bằng bao nhiêu nhọc nhằn, đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Với Mẹ Nguyễn Thị Rành, những mất mát ấy không chỉ đến một lần. Mẹ đã phải chịu đựng những hy sinh rất lớn của gia đình trong những năm tháng chiến tranh. Nhưng điều đáng kính phục là nỗi đau không khiến mẹ gục ngã.Mẹ tiếp tục sống.Tiếp tục tin tưởng.Tiếp tục góp sức cho cách mạng. Từ trong những mất mát của riêng mình, mẹ đã thể hiện một nghị lực phi thường của người phụ nữ Việt Nam.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, chúng ta có thể nhìn lại lịch sử bằng những trang sách. Nhưng với những người như Mẹ Nguyễn Thị Rành, lịch sử không nằm trên những trang giấy. Lịch sử nằm trong chính cuộc đời của mẹ. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ là dấu vết của một thời hoa lửa. Mỗi ký ức mẹ mang theo là một phần của lịch sử dân tộc. Mỗi người con, người thân đã hy sinh là một câu chuyện về lòng yêu nước. Vì thế, khi chúng ta gặp một người mẹ đã đi qua chiến tranh, đó không chỉ là gặp một người cao tuổi. Đó là lúc chúng ta đang đứng trước một nhân chứng sống của lịch sử. Một cuộc đời của mẹ chính là một trang sử. Một sự hy sinh của mẹ chính là một bài học .Một câu chuyện của mẹ chính là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Chúng ta hôm nay được sống trong những ngày bình yên trẻ em được đến trường. Những người trẻ được theo đuổi ước mơ. Những gia đình được đoàn tụ bên nhau. Chúng ta có thể đôi khi than phiền về những khó khăn rất nhỏ trong cuộc sống. Nhưng nếu nhìn lại cuộc đời của những người mẹ thời chiến, chúng ta sẽ hiểu rằng: Hòa bình hôm nay là một món quà vô giá.Món quà ấy được đánh đổi bằng tuổi thanh xuân của biết bao người lính.Bằng những cuộc chia ly. Bằng những người con không trở về va bằng những giọt nước mắt của những người mẹ.

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành không chỉ để chúng ta nhớ về quá khứ.Câu chuyện ấy còn đặt ra một câu hỏi cho mỗi người trẻ hôm nay:Chúng ta sẽ làm gì để xứng đángvới những người đã hy sinh?Có thể chúng ta không phải cầm súng như thế hệ cha anh.Nhưng chúng ta có thể học tập tốt hơn.Làm việc trách nhiệm hơn.Sống tử tế hơn.Biết yêu thương gia đình.Biết sẻ chia với cộng đồng.Biết trân trọng hòa bình.Và quan trọng nhất, không được phép lãng quên lịch sử.Bởi một dân tộc chỉ có thể đi xa khi biết mình đã đi qua những gì.

Thời gian rồi sẽ trôi qua những thế hệ từng sống trong chiến tranh rồi cũng sẽ lần lượt về với đất mẹ. Nhưng những câu chuyện về họ không được phép biến mất. Mẹ Nguyễn Thị Rành đã sống một cuộc đời của một người phụ nữ bình dị, nhưng sự hy sinh của mẹ đã góp phần làm nên một trang sử hào hùng của quê hương Củ Chi và của dân tộc Việt Nam. Mẹ là một nhân chứng sống của “thời hoa lửa”.Và cuộc đời mẹ nhắc chúng ta rằng: “Mỗi nhân chứng sống là một trang sử. Mỗi sự hy sinh là một lời nhắc nhở. Mỗi ngày hòa bình hôm nay là một ngày chúng ta phải biết ơn những người đã nằm xuống.”

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ RÀNH – NGƯỜI MẸ CỦ CHI GIỮ TRỌN TẤM LÒNG VỚI NƯỚC | Câu chuyện thời hoa lửa