Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành – Người mẹ của vùng đất thép Củ Chi
Trong những chuyến hành trình về nguồn, tôi luôn thích lắng nghe những câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng. Mỗi người mẹ đều có một cuộc đời khác nhau, nhưng điểm chung là đều đã dành những điều quý giá nhất của mình cho Tổ quốc. Khi tìm hiểu về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành, tôi đã lặng người trước những mất mát mà mẹ phải trải qua. Có lẽ, rất khó có thể dùng lời để diễn tả hết nỗi đau của một người mẹ khi lần lượt tiễn những người con ra chiến trường rồi nhận về tin hy sinh. Nhưng cũng chính từ những mất mát ấy, tôi càng hiểu hơn giá trị của hai chữ "hòa bình" mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại vùng đất Củ Chi, nơi sau này được cả nước biết đến với tên gọi "Đất thép thành đồng". Cuộc đời mẹ gắn bó với mảnh đất này từ những ngày còn gian khó cho đến khi đất nước thống nhất. Khi chiến tranh lan rộng, ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi che chở cho cán bộ cách mạng, là điểm dừng chân của nhiều chiến sĩ trước khi lên đường làm nhiệm vụ. Đối với mẹ, giúp đỡ cách mạng không phải để được ghi nhận hay khen thưởng, mà đơn giản vì mẹ tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày độc lập.
Điều khiến tôi xúc động nhất khi đọc về mẹ chính là sự hy sinh quá lớn của gia đình. Tám người con của mẹ đã lần lượt ngã xuống trong các cuộc kháng chiến. Mỗi người con hy sinh là một lần mẹ phải nén nước mắt để tiễn biệt. Có những người con mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không một lần được trở về trong vòng tay của mẹ. Nghĩ đến điều ấy, tôi càng thấy chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng của những người lính mà còn để lại những khoảng trống không gì có thể bù đắp trong trái tim của những người ở lại.
Điều đáng quý ở Mẹ Nguyễn Thị Rành là dù phải chịu nhiều đau thương, mẹ chưa bao giờ chùn bước hay oán trách. Trái lại, mẹ luôn động viên con cháu tiếp tục đi theo con đường cách mạng, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Đọc đến những dòng tư liệu ấy, tôi thật sự khâm phục. Không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau lớn đến như vậy. Mẹ đã chọn biến mất mát của riêng mình thành động lực để góp phần cho sự nghiệp chung của dân tộc.
Có lần tôi đọc được một câu nói rằng, phía sau mỗi người lính ra trận luôn có một người mẹ âm thầm chờ đợi. Với Mẹ Nguyễn Thị Rành, sự chờ đợi ấy kéo dài qua nhiều năm, nhưng điều mẹ nhận lại không phải là những cái ôm đoàn tụ mà là những tờ giấy báo tử. Thế nhưng, mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao cán bộ, chiến sĩ đang hoạt động tại vùng đất Củ Chi trong những năm tháng ác liệt.
Ngày nay, khi đến thăm Đền tưởng niệm Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành ở Củ Chi, nhiều người không khỏi xúc động trước cuộc đời của mẹ. Không gian yên bình của khu tưởng niệm càng làm tôi nghĩ nhiều hơn về những hy sinh của thế hệ đi trước. Có lẽ, những người trẻ như chúng ta sẽ khó có thể hình dung hết những đau thương mà chiến tranh để lại. Nhưng ít nhất, chúng ta có thể dành sự biết ơn và trân trọng đối với những con người đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay.
Là đoàn viên thanh niên, tôi luôn nghĩ rằng lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở những lời tri ân trong các dịp lễ hay những nén hương dâng lên các anh hùng liệt sĩ. Điều quan trọng hơn là biết sống có trách nhiệm, học tập và lao động nghiêm túc, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Đó cũng là cách thiết thực để tiếp nối những giá trị mà các Mẹ Việt Nam Anh hùng đã âm thầm vun đắp bằng cả cuộc đời mình.
Khép lại những trang tư liệu về Mẹ Nguyễn Thị Rành, tôi vẫn còn nhớ mãi hình ảnh một người mẹ Nam Bộ bình dị nhưng vô cùng kiên cường. Mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng sự hy sinh của mẹ cũng lớn lao như những người nơi tiền tuyến. Đối với tôi, mẹ là biểu tượng của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của đức hy sinh thầm lặng. Câu chuyện về mẹ sẽ luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết sống xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những mất mát không gì bù đắp được để đất nước có được cuộc sống hòa bình như hôm nay.



