Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Sành
Niềm vui rộn rà đón chào xuân mới xen lẫn niềm tự hào, vinh dự của những gia đình vừa được Nhà nước trao tặng danh hiệu "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng", gia đình Mẹ Nguyễn Thị Sành ở ấp Đại An, xã Hòa Nghĩa cũng vừa được đón nhận danh hiệu cao quý đó.
Mẹ Nguyễn Thị Sành xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo ở Cái Sơn, xã Tân Thiềng. Khoảng hai mươi tuổi, Mẹ lấy chồng là Ông Lương Văn Hộ (sinh năm 1928) tại xã Hòa Nghĩa. Mẹ cùng chồng làm năm công ruộng lúa để sinh sống. Với diện tích như thế nhưng năng suất đạt không cao, tuy nhiên cũng đủ để nuôi sống cho cả gia đình. Hai ông bà chung sống với nhau sinh được sáu người con, ba trai và ba gái.
Gia đình sống trong vùng căn cứ cách mạng, nhiều lần bị địch ruồng bố, bắn phá, bắt bố người dân vô tội. Nỗi căm hờn của bao người đã bị đè nén, lại càng thêm sâu nặng. Năm 1953, ông Lương Văn Hộ tham gia cách mạng, với nhiệm vụ được phân công làm giao liên. Công việc của ông là chuyển đổi thứ từ, thông tin giữa xã Hòa Nghĩa và địa bàn ấp Cái Sơn (xã Tân Thiềng). Ngoài chuyển thông tin bí mật, đôi khi, ông tham gia chuyển cả vũ khí để tiếp tế cho quân ta đánh giặc. Trong các lần chuyển thư từ, ông cuốn tròn tờ giấy rồi nhét vào cây gây trúc để qua mắt kẻ địch. Khi vận chuyển đạn dược, ông phải để quả lựu đạn nằm trong mo cau ốp lại rồi lấp đất, đặt cây cau con lên phía trên, ngụy trang thành một chậu cau, rồi xách đi để tặng người thân. Nhiều lần như thế, ông đều qua mặt được bọn lính gác. Tuy bọn chúng nghi ngờ nhưng vẫn không bắt được ông.
Năm 1961, ông đang đốn tre ngoài vườn thì bọn lính cổ đỏ ập đến bao vây nhà và bắt giam ông về tội gài lựu đạn sát hại lính. Ông bị bắt giam batháng, chúng không khai thác được gì, đành thả ông trở về nhà. Nối tiếp truyền thống của cha, đầu xuân 1968, con trai ông là anh Lương Văn Hỳ (Lý), vừa tròn hai mươi tuổi tình nguyện tham gia vào bộ đội. Đơn vị công tác là Bộ đội địa phương huyện Chợ Lách. Sau hơn ba tháng tại quân ngũ, ngày 9 tháng 4 năm 1968, anh tham gia trận đánh tại Thị trấn Chợ Lách. Anh được trang bị khẩu ca-răn, đóng giữ chốt đầu tại cầu Chùa Bang Chỉnh để đánh chặn địch tấn công từ Thị Trấn xuống Hòa Nghĩa. Do bọn địch quá đông, lực lượng ta ít nên tạm thời rút lui. Trong lúc đó, anh Hỳ (Lỳ) vấn bám trụ bắn trả, kểm chân địch để cho đồng chí, đồng đội rút lui an toàn. Quân dịch tấn công dồn dập, một mình không thể ngăn cản xuể, anh bị trúng đạn và đã anh dũng hy sinh. Khi ấy tuổi đời vừa tròn hai mươi, cái tuổi thanh xuân tràn đầy nghị lực như một chồi non vươn thẳng lại bị đạn bom của kẻ thù tàn phá. Lúc đó, tên lính chỉ huy là Thiếu úy Be đang hãng máu, điên cuồng, hắn dùng lưỡi lê đâm nhiều nhát vào người anh rồi cho đem phơi nắng. Mai nhờ một người thân ở Thị trấn Chợ Lách thấy thế nên xin nhận thi thể anh và chôn cất tạm thời
Lúc đó, đồng đội báo tin anh mất tích. Lòng Mẹ đau khổ vô cùng nhưng vẫn trấn an và tâm sự với các đứa con trong gia đình: nếu thẳng Lỳ đã hy sinh thì tốt chứ đừng để bọn lính bắt được, đánh đòn thì lòng Mẹ càng đau xót thêm...
Khoảng hai ngày sau, khi hay tin anh đã hy sinh và có người chôn cất. Chờ khi đêm đến, gia đình bốc xác anh đem về an táng tại quê nhà. Sự hy sinh cao cả của anh đã để lại bao nỗi xót xa cho đồng chí, đồng đội và người thân. Nhưng nỗi đau khổ nhất vẫn luôn xót xa trong lòng người Mẹ.
Sau khi người con trai đã hy sinh, nỗi uất hận trong lòng người cha càng thêm sâu nặng. Ông Hộ vẫn âm thầm làm nhiệm vụ liên lạc mà tổ chức đã phân công. Còn Mẹ, luôn hỗ trợ cho chồng công tác. Có những lúc ông Hộ bận công chuyện hay bị bệnh, Mẹ phải làm nhiệm vụ thay cho chồng. Để qua mặt bọn lính, Mẹ phải giả làm người bán cá để qua mặt bọn lính canh và chuyển thông tin liên lạc một cách an toàn.Gần một tháng, sau ngày anh Lương Văn Hỳ (Lỳ) đã hy sinh, lúc này tình hình chiến sự càng gay go. Bọn địch tăng cường cần quét, đồng quân một số vùng trọng yếu nhằm chia cắt và phân tán sức tiến công của quân ta. Công việc chuyển giao thông tin liên lạc và đưa rước cán bộ của ông Hộ càng khó khăn hơn. Trong đêm 5/5/1968, ông Hộ dùng xuồng bí mật đưa đoàn cán bộ cách mạng từ Hòa Nghĩa vượt qua vàm Chợ Lách đến địa bàn Sơn Định an toàn. Trên đường trở về, bọn lính phát hiện, phục kích bắn ông hy sinh.
Nỗi đau mất con chưa vơi thì nỗi đau mất chồng lại ập đến. Nhưngkhông nao núng được tấm lòng của người phụ nữ, sẵn sàng hiến dâng cả người thân cho sự trường tồn Tổ quốc. Một mình Mẹ phải lo chuyện gia đình và tiếp tục công việc của chồng. Khoảng một tháng sau, trong một đêm Tết Đoan Ngọ, bọn dịch tăng cường bắn phá khu căn cứ cách mạng này, Mẹ cùng với những người con trí trong hầm tránh đạn, nhưng không mai, một viên pháo bắn sập căn hầm, Mẹ và một người con gái đã vĩnh viễn ra đi trong đêm đó. Mẹ qua đời khi mới 38 tuổi, đáng lẻ còn tận hưởng nhiều hạnh phúc khi đất nước hòa bình, thống nhất.
Chiến tranh đã lùi xa qua bốn mươi năm, chỉ tiếc rằng, Mẹ không tận nắt nhìn thảy cảnh thanh bình và đôi thay của quê hương đất nước. Những công hiến vô cùng to lớn, sự hy sinh cao cả của những người Mẹ và các anh hùng liệt sĩ đã làm rạng rỡ non sông Tố quốc, thì thế hệ hôm nay và mai sau nguyện giữ gìn, xây dựng và phát triển để đáp đền về những tấm lòng cao quý của những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng.



