Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Séo
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Séo, sinh năm 1932 tại ấp Định Bình, xã Sơn Định, nay thuộc thị trấn Chợ Lách. Gia đình Mẹ làm nghề nông, có truyền thống cách mạng. Anh thứ tư của Mẹ tham gia cách mạng hy sinh năm 1974 được công nhận là liệt sĩ.
Năm 18 tuổi, Mẹ được mai mối kết hôn với ông Nguyễn Văn Ca, sinh năm 1930, quê quán ấp Sơn Lân, xã Sơn Định. Một năm sau, Mẹ sinh người con lớn tên Nguyễn Văn Trạng, sinh năm 1951. Năm 1954, Mẹ sinh tiếp người con thứ hai tên Nguyễn Văn Ngươn và sinh tiếp 5 người con nữa. Mẹ cùng chồng làm ruộng nuôi con. Sau Tết Mậu Thân, địch chiếm đóng lại các xã trong huyện, chồng Mẹ và người con thứ hai thoát ly tham gia cách mạng ở xã Hưng Khánh Trung.
Ở nhà, một mình Mẹ làm lụn vất vả để lo 6 miệng ăn, ruộng vườn thì ít ỏi, thu hoạch không đủ ăn. Được cái là do ở Mẹ có tính thật thà, chịu cực, chịu khó, thấy vậy bà Ba Liếu, một gia đình cách mạng ở địa phương nhờ Mẹ làm cỏ, hái chanh và các việc nhà khác để Mẹ có tiền nuôi con. Lúc nào thiếu ăn, bà cho mượn lúa, đến mùa trả đủ. Năm nào lúa trúng, Mẹ trả thêm cho bà 01 giạ, tiền công giữ trâu của con trai lớn được trả mỗi năm 1 lần. Khi nào nhận được tiền anh vội chạy về nhà đưa cho Mẹ phụ nuôi em. Thời gian từ năm 1968 đến năm 1970, anh ít khi về thăm nhà, mà anh cũng chẳng dám về vì sợ bị bắt lính.
Chồng Mẹ, ông Nguyễn Văn Ca tham gia cách mạng làm phó công an xã Sơn Định. Bí danh Mười Thanh, công tác tại xã Hưng Khánh Trung. Mẹ lén lút đi thăm nhiều lần. Cuối năm 1969, Mẹ đi thăm chồng về mang thai đứa con gái út, để tránh sự dòm ngó của bọn giặc, Mẹ nói lỡ lấy ông mua chuối mang thai. Đến ngày 03 tháng 3 năm 1970, chồng Mẹ hy sinh tại xã Phú Túc, huyện Châu Thành. Lúc này, Mẹ đang mang thai, khi nhận được giấy báo tử, Mẹ tìm đến chỗ con cho trâu ăn, bấm vào tay con, Mẹ cho hay cha đã chết và dặn rắng: bình tỉnh, không được nói với ai, đừng để lộ cho ai biết, nói xong hai mẹ con mắt rưng rưng, mỗi người đi về một hướng. Nỗi đau quá lớn, Mẹ không biết tâm sự cùng ai, đêm đêm Mẹ thức giấc ăn trầu, mà các con còn nhỏ đâu biết gì để chia sẻ. Đứa con gái út ra đời sau đó, cha không thấy mặt con, con không biết mặt cha, có nỗi buồn nào bằng.
Người con trai thứ hai của Mẹ tên Nguyễn Văn Ngươn, sinh năm 1954 theo cha đi cách mạng lúc 14 tuổi. Làm trinh sát tiểu đoàn 6 bộ đội địa phương tỉnh Bến Tre. Bí danh Bé Phong, trong một đợt đánh tàu địch trên sông Hàm Luông, anh bị trực thăng địch bắn hy sinh vào ngày 16 tháng 12 năm 1970 lúc 16 tuổi với cấp bậc hạ sĩ. Mẹ Nguyễn Thị Séo trong một năm vừa mất chồng và lại mất con, để quên nổi đi nổi đau, Mẹ làm lụng nhiều, nói ít đi và ăn trầu nhiều hơn. Gia cảnh của Mẹ nghèo, các con không được học hành, lớn lên chỉ biết làm phụ mẹ kiếm tiền nuôi em, chỉ duy nhất cô con gái út được học hết lớp sáu. Ngày nước nhà độc lập, con trai lớn thôi giữ trâu về sống cùng gia đình, gia đình được đoàn tụ nhưng trong Mẹ còn nỗi buồn sâu thẳm vì đến nay mà hài cốt của chồng, con vẫn chưa tìm được, trên bàn thờ cũng không có ảnh của chồng, con.
Cả cuộc đời Mẹ thủy chung với chồng, hy sinh vì con, là tấm gương cho thế hệ con cháu noi theo. Do tuổi cao sức yếu, Mẹ bệnh và mất năm 2007.
Ngày 02 tháng 4 năm 2015, Mẹ được Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng theo quyết định số 609/QĐ-CTN của Chủ tịch nước. Khi tôi được gặp các con của Mẹ, mọi người đều có nguyện vọng là sớm tìm được hài cốt của cha và anh để hương khói và làm tròn ước nguyện của người Mẹ quá cố.



