Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Suốt
Những Câu Chuyện Thời Hoa Lửa
“Họ đã sống và c.hết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất nước"
(Đất Nước, Nguyễn Khoa Điềm)
Đọc những dòng thơ trên, hình ảnh mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Suốt lại hiện lên trong tâm trí tôi - Hình ảnh người mẹ gầy gò nhưng gan trường, kiên định, tay cầm chắc mái chéo đưa những người lính qua sông Nhật Lệ những năm 1946.
Khi tham gia chiến đấu, mẹ đã 60 tuổi nhưng vẫn xung phong nhận công việc chèo đò chở cán bộ, thương binh và vũ khí qua sông, giữ vững thông tin liên lạc giữa hai bờ. Kể từ đó, trong suốt những năm 1964 - 1966, mẹ vẫn giữ vững nhiệm vụ của mình, đã chèo hàng trăm lượt ngay cả những lúc máy bay Mỹ ném bom oanh tạc ác liệt. Mẹ được những người cán bộ và bà con gọi với tên quen thuộc Mẹ Suốt. Tổng cộng ước tính mỗi năm mẹ Suốt qua lại đến 1400 chuyến. Bom đạn trên không vẫn cứ nã xuống đều như mưa, nhưng mẹ không bao giờ sợ hãi, mẹ bất khuất như một tượng đài che trở cho những người lính, ánh mắt tràn ngập tình yêu tổ quốc và quyết tâm hi sinh đến cùng để đưa những người lính của mình sang được bên kia bờ. Trong Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1966 tổ chức ở miền Bắc, mẹ Suốt được mời tham dự. Ngày 1 tháng 1 năm 1967, mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng ngành Giao thông vận tải trong chống Mỹ cứu nước.
Cuối năm 1968, khi chiến tranh trở nên ác liệt hơn, mẹ ngừng công việc chèo đò, di chuyển lên vùng cao hơn. Năm 1968, trong một lần đi ở bến đò Bảo Ninh mẹ Nguyễn Thị Suốt hy sinh trong một trận bom bi oanh tạc Mỹ.



