Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ SUỐT

Đắk Lắk02/06/2026DHC25GTH02 (Khoa Sư Phạm - Trường Đại học Phú Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng ta cùng trở về những năm tháng rực cháy của dân tộc, khi lòng yêu nước kết tinh thành ý chí quật cường và hành động phi thường, khi những chàng trai cô gái đang ở giai đoạn tuổi xuân tươi đẹp nhất họ đã mang cho mình khát vọng cống hiến cho đất nước, cho thế hệ mai sau. “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức bom đạn, mà là mùa nở rộ của những bông hoa bình dị mang tên nhân dân: những người gùi gạo trên Trường Sơn, người thợ trên hầm mỏ, cô du kích giữa bờ bụi, và những người mẹ tay không mà chở cả non sông qua bão đạn. Ấy là một thời mà mỗi nhịp tim đều trùng khớp với nhịp đập Tổ quốc; mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi đều hằn vào đường biên của ngày mai. Từ mạch nguồn ấy, câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Suốt hiện lên như một vì sao bền bỉ trên bầu trời ký ức Việt Nam.

Giữa dòng Nhật Lệ mặn gió Quảng Bình, có một mái chèo gân guốc đã hóa thành biểu tượng của lòng gan góc: Mẹ Nguyễn Thị Suốt. Người phụ nữ nông dân nhỏ nhắn, áo nâu bạc vai, tay chèo chai sạn, đã biến con đò mộc mạc thành chiến hạm của lòng dân. Dưới bom rơi đạn nổ, Mẹ cặm cụi đưa từng chuyến bộ đội, dân công, thương binh, vũ khí… vượt qua mặt nước bị địch rình rập, để kịp thời gian, kịp trận địa, kịp nhịp thở khẩn trương của đất nước trong lửa đạn. Không phải chỉ một ngày, mà là năm này qua tháng khác; không phải một chuyến, mà là hàng ngàn nhịp chèo. Mỗi đường chèo của Mẹ xẻ nước như xẻ nỗi sợ, đẩy chiếc đò đi sâu vào vầng sáng của niềm tin. Mẹ không có tấm khiên nào ngoài tình thương dành cho người lính, ngoài niềm tin giản dị là “nước mình rồi sẽ qua sông lớn”. Khi giặc nhắm bắn, Mẹ lặng lẽ cúi người che thương binh; khi sóng gió nổi lên, Mẹ lầm lũi đứng mũi chịu đòn. Cả cuộc đời Mẹ đã gói vào những chuyến đò, và mỗi bến bờ Mẹ cập lại là một bờ tự do cho Tổ quốc.

Tên tuổi Mẹ Suốt đi vào câu ca, tượng đài và ký ức, nhưng trước hết, Mẹ là một người mẹ Việt Nam bình thường mà vĩ đại. Vĩ đại vì đã coi sinh mạng của đồng bào như sinh mạng của chính mình; vĩ đại vì biết chọn đứng về phía ánh sáng ngay trong đêm tối nhất. Hình ảnh Mẹ đội nón, tay ghì mái chèo, dáng người nhỏ giữa khoảng trời bom đạn, là khuôn hình khắc sâu vào tâm trí mỗi người con đất Việt. Mẹ đã dạy chúng ta một chân lý không cần lời: lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là biết sợ nhưng vẫn tiến lên vì điều lớn lao hơn bản thân mình.

Hôm nay, đứng trên bờ sông của hòa bình, thế hệ trẻ chúng con cúi đầu trước Mẹ và bao người đi trước. Chúng con yêu nước theo cách của thời mình: giữ gìn từng tấc đất, tấc biển; làm việc tử tế và sáng tạo, biết đặt Tổ quốc lên trên lợi ích nhỏ nhoi. Mỗi nhịp gõ phím, mỗi đường thước trên bàn vẽ, mỗi mầm cây trồng lại trên đồi trọc… đều là một nhịp chèo mới tiếp lời Mẹ trên dòng sông thế kỷ. Chúng con tự hào vì được thừa kế di sản của “thời hoa lửa”, và càng tự hào hơn khi có cơ hội biến di sản ấy thành tương lai.

Niềm tin của chúng con không phải là lời hứa, mà là cam kết lặng thầm mỗi ngày: giữ trong tim ngọn lửa của Mẹ để soi mình, soi đường. Chúng con tin một Việt Nam mạnh mẽ từ gốc rễ, giàu có từ trí tuệ, văn minh từ lòng nhân. Tin mỗi bão giông của thời đại đều có thể vượt qua khi bàn tay ta cùng nắm. Từ Mẹ Suốt, chúng con học cách đi tới: lặng lẽ mà quyết liệt, bình dị mà bền gan, để mai này khi kể lại câu chuyện thời hoa lửa, thế hệ sau sẽ thấy trong mắt chúng con một bầu trời sáng tựa vì sao mang tên Mẹ. Thế hệ trẻ chúng con rất may mắn khi sống trong thời hòa bình, để có được ngày hôm nay là nhờ vào công lao to lớn của thế hệ đi trước. Vậy nên chúng em càng nung nấu cho mình một lí tưởng cao cả là được cống hết hết sức mình cho đất nước, quê hương. Để khi nhìn lại chúng ta sẽ tự hào vì những gì mình đã làm, đã cống hiến và đã có một thời thanh xuân rực rở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn