MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ SUỐT
Ở Quảng Bình, người ta vẫn nhắc về Mẹ Suốt bằng một giọng rất đặc biệt: vừa kính trọng, vừa thân thương như kể về một người quen trong xóm cũ. Mẹ vốn chỉ là một phụ nữ lam lũ, quanh năm bám sông Nhật Lệ mà sống. Vậy mà khi chiến tranh tràn đến, Mẹ lại trở thành điểm tựa cho cả tuyến lửa.
Những năm bom Mỹ trút xuống dồn dập, đa số người khỏe mạnh đều được huy động ra mặt trận hoặc vào các đơn vị phòng không. Mẹ Suốt – lúc ấy đã có tuổi – lại xin vào đội chèo đò phục vụ chiến đấu. Chẳng ai nghĩ một người phụ nữ ngoài năm mươi, dáng người bé nhỏ, lại có thể chống chèo trên dòng nước dữ giữa tiếng bom, tiếng đạn. Nhưng Mẹ làm được, và làm bằng một tinh thần khiến mọi người xúc động.
Người lính nào từng qua con đò của mẹ đều kể lại cảm giác yên tâm kỳ lạ. Mẹ ít nói, nhưng ánh mắt lúc nào cũng tỉnh táo, bình thản. Có những đêm nước lớn, pháo sáng rực cả khúc sông, máy bay lượn vòng trên đầu, Mẹ vẫn chỉ bảo mọi người nằm im, còn mình thì ghì chặt mái chèo mà bươn. Mỗi chuyến đò là một lần Mẹ đối diện cái chết, nhưng chưa chuyến nào Mẹ chịu lùi.
Ngày 26/10/1968, trong lúc đang đưa bộ đội qua sông, Mẹ trúng bom và hy sinh. Người dân Quảng Bình kể rằng, hôm ấy trời xanh đặc biệt, và con sông Nhật Lệ sau đó nhiều ngày như lặng đi. Hình ảnh người Mẹ chèo đò, tóc bạc phơ trong gió, từ đó trở thành biểu tượng không chỉ của riêng tỉnh mà của cả đất nước.
Câu chuyện của Mẹ Suốt có sức lan tỏa lớn bởi nó không cao siêu hay phức tạp. Đó chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ trở nên phi thường. Mẹ đại diện cho phẩm chất rất Việt Nam: mộc mạc, kiên cường và sẵn sàng hy sinh.
Ngày nay, tượng đài Mẹ Suốt sừng sững bên bờ Nhật Lệ không chỉ để tưởng niệm, mà còn nhắc mỗi người về sức mạnh của lòng yêu nước. Dù thời gian có trôi, hình ảnh Mẹ cầm mái chèo giữa bão lửa vẫn còn nguyên giá trị, như một trang sử sống của Quảng Bình và của cả cuộc kháng chiến chống Mỹ.

