Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tần
Có một nhà văn đã viết về Mẹ: "Tần tảo nuôi con trông ngày khôn lớn, tóc Mẹ điểm màu nhưng vẫn nuôi con".
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tần, sinh năm 1892, mất năm 1983. Sinh ra trong thời kỳ phong kiến và lớn lên trong một gia đình nghèo ở ven sông Cổ Chiên. Khi lập gia đình cũng chẳng khá gì hơn khi Mẹ phải 14 lần vượt cạn, do cuộc sống thiếu trước, hụt sau, những người con của Mẹ lần lượt ra đi, người thì mất lúc nhỏ, người thì được hơn chục tuổi, chỉ còn có bảy người còn sống đến trưởng thành (4trai, 3 gái).
Vào những năm 1945 - 1950, phong trào thanh niên Tiền phong các xã trong huyện phát triển mạnh, người con thứ chín của Mẹ thoát ly gia đình tham gia cách mạng. Anh tên là Lê Văn Chín (bí danh là Năm Chiến) nhưng sau này người ta không gọi anh theo bí danh là Năm Chiến mà gọi là Tâm Lý (anh Chính Tâm Lý).
Được biết anh Chín trong sinh hoạt giao tiếp giữa đồng đội với nhau, hoặc là tiếp xúc với bà con Nhân dân, thậm chí là với tù binh, anh Chín nối tiếng là người nói chuyện hay, thấu tình, đạt lý làm cho người nghe cảm phục nên bà con và đồng đội đặt cho biệt danh là "Chín Tâm Lý".
Năm 1954, Đảng ta chủ trương đưa cán bộ tập kết ra Bắc, anh Chín có danh sách đưa đi tập kết, nhưng tổ chức thấy anh Chín Tâm Lý rất giỏi về công tác tuyến tryên vận động quân chúng nên tố chức phần công Anh ở lại miền Nam gây dựng cơ sở, xây dựng phong trào và phân công anh về công tác đơn vị công an huyện Chợ Lách.
Sau năm 1965, địch càng quét quá nhiêu, một số cán bộ ta phải điều lắng khắp nơi nên anh Chín Tâm Lý phải chuyển về hoạt động ở khu vực Giồng Thủ Bá, xã Tân Thiềng.
Biết anh rất giỏi và có uy tín với dân và cán bộ, bọn lính chi khu Chợ Lách treo giải: nếu ai chỉ điểm hoặc bắt được anh Chín Tâm Lý là có thưởng.
Ngày 10 tháng 02 năm 1970, trong chuyến công tác ở Giồng Thủ Bá, anh Chín Tâm Lý bị bọn lính bắn chết vì không chịu đầu hàng.
Được tin con mất, Mẹ buồn lắm nhưng không nói ra chỉ âm thầm khóc và động viên con cháu. Có người mẹ nào khi biết con mình mất mà không đau lòng, nhưng nổi đau đó được đè nén trong lòng Mẹ không bộc lộ ra vì Mẹ còn hai người con trai đang hoạt động cách mạng.
Cùng với anh trai, anh Lê Văn Mười (Mười Nâng) xin phép Mẹ tham gia cách mạng. Sau Đồng Khởi, địch phản công mạnh, anh Lê Văn Mười (Mười Nâng) sang Cái Kè hoạt động (thời bấy giờ chủ trương của tỉnh là nhập ba huyện lại: Chợ Lách - Long Hồ- Mang Thít, để tập trung lãnh đạo phong trào.
Trong một trận chống càn với bọn lính ở Minh Đức, anh Mười đã hy sinh tại Cái Kè vào ngày 6 tháng 2 năm 1963, sau đó bọn lính lấy xác anh đem về chợ Cái Nhum cho dân xem và rêu rao rằng đã giết được cán bộ lãnh đạo Việt cộng để hù dọa dân và dẳn phong trào cách mạng. Cùng lúc này, người con của Mẹ là anh Lê Văn Ut đã thoát ly hoạt động ở Vĩnh Long, vì bệnh nặng không thể theo đơn vị để hoạt động, tổ chức cho trở về nhà để trị bệnh và mất trong thời điểm này trong lúc mới 19 tuổi.
Hai cái chết đến cùng một lúc, Mẹ đã gục ngã và lâm bệnh nặng tưởng chừng như không qua khỏi. Nhưng Mẹ đã đứng lên! nén đau thương mất mát tiếp tục hoạt động nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Người con trai duy nhất còn lại của Mẹ là anh Lê Văn Nhâm (Đồn Nhâm) tiếp tục hoạt động, nhưng nổi tiếng là người gan dạ, chuyên vớt xác người, lén đến các đồn bót hay bất cứ nơi đâu trong địa bàn hoạt động để lấy xác cán bộ của ta về chôn cất, có nhiều lần bị bọn lính bắt tra khảo nhưng anh trả lời là làm từ thiện mà thôi.
Nay Mẹ đã đi rồi, để tri ân và ghi nhớ công lao của Mẹ. Ngày 27 tháng 3 năm 2017, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam anh hùng theo quyết định số 584/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.



