Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tân

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tân (sinh năm 1937 tại làng Cao Thượng, huyện Đô Lương, Nghệ An) là một bà mẹ bình dị nhưng có tấm lòng yêu nước thắm thiết, đã hiến dâng 2 người con trai cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu vào năm 2014, mẹ Tân trở thành biểu tượng của sự hy sinh cao cả của những bà mẹ Việt Nam cùng đất nước.

Bắc Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Minh Huệ (xã Tân Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong làng Cao Thượng, giữa những căn nhà gỗ cổ kính và con đường đất đỏ trải dài, người ta luôn nhớ đến bà Nguyễn Thị Tân, một bà mẹ bình dị nhưng có tấm gương sáng về lòng yêu nước thắm thiết. Sinh ra năm 1937 trong một gia đình nông dân nghèo tại huyện Đô Lương, Nghệ An, mẹ Tân đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi cả nước đang đấu tranh giành độc lập.

Ba lần tiễn con đi

Khi hai người con trai cả Nguyễn Tất Tân và con thứ ba Nguyễn Tất Văn bước vào tuổi trưởng thành, mẹ Tân đã nhận ra niềm nở lớn của những người mẹ khác: gieo hạt, nuôi nấng, chờ con lớn rồi ra đời làm nghề, xây dựng gia đình. Nhưng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đã thay đổi tất cả. Ngày lính về tuyên bố sắp có cuộc tấn công lớn tại chiến trường Quảng Trị, hai người con trai của mẹ Tân đều đăng ký nhập ngũ tình nguyện.

"Một con đi thì dễ mất, giữ con thì mất nước", mẹ Tân từng chia sẻ với người dân. Nhưng với niềm tin vào độc lập dân tộc, mẹ đã gạt nước mắt tiễn hai người con đi ra chiến trường. Ngày con trai cả lên đường, mẹ Tân đứng ở đầu làng, theo dõi cho đến khi bóng những chiếc xe chở đồng đội khuất hẳn vào bụi rừng. Đối với bà, đó là lần đầu tiên gánh chịu nỗi đau tách biệt với người con.

Nỗi đau chờ đợi suốt nửa thế kỷ

Sau khi hai người con tham gia quân đội, mẹ Tân đã nhận được tin tức đầu tiên về con trai cả Nguyễn Tất Tân: anh đã hy sinh tại chiến trường hơn 50 năm trước. Nhưng nỗi đau chưa dứt, mẹ vẫn luôn mong chờ tin tức về con thứ ba Nguyễn Tất Văn, người đã không bao giờ trả về từ chiến trường Quảng Trị.

Suốt hơn 50 năm qua, mẹ Tân không bao giờ dừng lại tìm kiếm hài cốt của hai người con. Mẹ thường đi đến các nghĩa trang liệt sĩ, hỏi thăm các chiến sĩ, yêu cầu giúp đỡ tìm kiếm thông tin. Mỗi lần nghe tin có người tìm thấy hài cốt liệt sĩ, mẹ lại vội vàng đi đến thăm, dù sức khỏe đã yếu dần do tuổi cao. Đến năm 2020, sau hơn 50 năm chờ đợi, hài cốt người con trai cả Nguyễn Tất Tân được đưa về quê hương. Khoảnh khắc mẹ Tân ôm hài cốt con trai được phủ lá Quốc kỳ, khóc nức nở đã lan truyền khắp cả nước, làm hàng triệu người Việt Nam rơi nước mắt.

Danh hiệu vinh dự và niềm tự hào

Năm 2014, Chủ tịch nước đã ký quyết định phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng cho mẹ Nguyễn Thị Tân, để tôn vinh công lao lớn của bà đã hiến dâng hai người con cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ngày lễ trao danh hiệu, toàn làng Cao Thượng tụ tập để chúc mừng mẹ Tân, nhưng bà chỉ cười khúc khích và nói: "Đây không phải vinh dự riêng của tôi, mà là vinh dự của toàn bộ gia đình liệt sĩ, của toàn dân tộc".

Hiện nay, mẹ Tân đã ở tuổi 89, vẫn sống tại làng Cao Thượng với người con còn lại. Mỗi ngày, mẹ vẫn ngồi trước cửa nhà, nhìn ra con đường đất đỏ, nhớ về hai người con trai đã hy sinh. Mẹ không bao giờ quên những năm tháng chiến tranh, nhưng mẹ luôn tự hào vì hai người con đã làm nhiệm vụ tốt cho Tổ quốc.

Di sản của thời hoa lửa

Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Tân là một phần nhỏ trong lịch sử lớn của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, là minh chứng cho sự hy sinh cao cả của những bà mẹ Việt Nam, những người đã gạt nước mắt tiễn con đi ra chiến trường, để lại nỗi đau nhưng cũng tạo nên niềm tự hào cho toàn dân tộc. Hôm nay, khi ta ngồi trong sự yên bình, ta không thể quên những bà mẹ như mẹ Tân, những người đã đóng góp đến hết cuộc sống cho độc lập và tự do của đất nước.

Di sản của mẹ Tân không chỉ là danh hiệu vinh dự mà còn là tinh thần yêu nước, sự cống hiến và lòng kiên trì đối với niềm tin. Thế hệ mai sau sẽ luôn nhớ đến bà mẹ Cao Thượng, một bà mẹ bình dị nhưng có tấm gương sáng về lòng yêu nước thắm thiết, đã hy sinh cho tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn