Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THÌN

Đà Nẵng02/12/2025Vũ Thị Nga (Đoàn phường Hải Châu - Chi đoàn trường MN Măng Non)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Giữa vùng đất Hòa Vang đầy nắng gió, có một người mẹ đã đi qua gần một thế kỷ đời người với những mất mát không sao kể hết. Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Thìn – người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường – là chứng nhân sống của một thời hoa lửa.”

Với tôi, một đoàn viên trẻ, một người con sinh ra ở thành phố Đà Nẵng khi đến thăm nhà mẹ Thìn được nghe ông Phúc (con trai mẹ Thìn) kể về cuộc đời của mẹ, tôi thật sự cảm phục, biết ơn sâu sắc thế hệ cha anh ta ngày trước, đáng để cho chúng tôi những thế hệ trẻ noi theo, tiếp bước.

Nhà mẹ Thìn nằm trong một con xóm nhỏ, mà theo lời ông Phúc thì từ nơi này tới nơi cha của ông là liệt sĩ Nguyễn Ngọc Quảng hy sinh, "chỉ cần đi bộ một lúc là tới".

Ông Phúc kể cha ông là cán bộ huyện Hòa Vang. Trong một đêm ở lại cơ sở làm nhiệm vụ, ông Quảng và các đồng đội bị lính Mỹ đánh úp. Hôm đó hy sinh gần 10 người.

Tin báo về, mẹ Thìn như điên dại, hốt hoảng chạy lên tìm xác chồng. Nghe tới đây, mẹ Thìn chen vào: “Lúc tui lên người chết nằm đó, có người có gia đình tới nhận, người chẳng có ai. Tui nhìn một hồi thì thấy ổng. Tội lắm. Tui với mấy người nữa khiêng ổng ra…”. Nói đến đây, mẹ nghẹn lời không kể nữa. Đó là một ngày cuối năm 1969

Nỗi đau mất chồng và cuộc sống chật vật nuôi 9 đứa con nhỏ đè nặng lên vai mẹ Thìn. Chẳng kịp nguôi ngoai, năm 1972, người con trai đầu của mẹ, liệt sĩ Nguyễn Đảng hy sinh trên mặt trận Quảng Đà.

Mẹ nhớ “thằng Hai” đi giải phóng gần 5 năm trời, lâu lâu mới nghe tin báo về con ốm hay khỏe, đang làm nhiệm vụ gì, chứ chẳng có thư từ, hình ảnh gì cả. Mà nếu có cũng chẳng còn vì nhà mẹ 3 lần bị địch đốt. Mẹ đau như cắt nhưng hiểu chuyện, thời chinh chiến, bao người mất con như mẹ.

Dẫu vậy, suốt nửa thế kỷ qua mẹ Thìn luôn đau đáu vì chưa tìm thấy hài cốt con trai.

“Sau giải phóng, mẹ và mọi người đã lên nơi anh hy sinh, gần khu Hòn Kẽm Đá Dừng (huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam) và các nghĩa trang nhưng vẫn không thấy. Giờ nhắc anh, mẹ day dứt lắm”, ông Phúc nói.

Ông Phúc xót xa, sau lần anh Đảng mất, mẹ suy sụp hẳn. Giai đoạn khủng hoảng nhất của mẹ là năm 1980, khi ông Phúc tham gia chiến trường Campuchia. 5 năm sau, ông Phúc trở về nguyên vẹn, mẹ mới có chút bình tâm

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm hồn mẹ vẫn còn những vết thương không bao giờ khép. Cuộc đời mẹ – từ thời bom đạn đến tuổi trăm năm – là ngọn lửa ấm, nhắc chúng ta biết trân trọng hòa bình, và biết ơn những người đã hy sinh thầm lặng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn