Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thời
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thời
Mẹ Nguyễn Thị Thời chỉ có một người con trai duy nhất là anh Bồ Văn Sơn sinh năm 1928. Năm anh Sơn chừng một, hai tuổi, chồng má bị bệnh chết. Má ở vậy nuôi anh Sơn khôn lớn. Năm anh Sơn 18 tuổi, anh xin phép má vô rừng tham gia du kích. Người cháu của má kể lại rằng, khi còn sống má thường nhắc tới cậu Hai (anh Sơn), cậu người cao ráo, trắng trẻo, phong độ. Cậu đang đi thả trâu, sau khi xin phép má, hôm sau cũng đi thả trâu rồi đi luôn. Lúc đó, má đã có hai người em trai ruột (thứ Bảy và thứ Chín) thoát ly tham gia kháng chiến. Vài bữa, người em trai thứ Bảy về nói: “Thằng Sơn đang ở trong đó, có em ở trong này, chị đừng lo”. Ít bữa sau, anh Sơn dắt bạn bè về thăm má. Từ đấy, má một mình cặm cụi làm việc nuôi thân, còn lo tiếp tế cho con, cho các em. Anh Sơn tham gia công tác cách mạng từ tháng 1/1946. Anh là một chiến sĩ can trường, dũng cảm, lập được nhiều thành tích trong chiến đấu. Thỉnh thoảng, má Thời lại nghe bà con xì xào vì vừa thấy “ông Sơn” dắt tù binh đi ngang qua. Ngày 10/6/1953, anh hy sinh khi đang ở cương vị Xã đội phó du kích xã Vĩnh Tân. Bữa đó, anh được đơn vị phân công cùng đồng đội vào trong xã để móc ráp cơ sở đi tải đạn. Trên đường đến ấp Bến Xoài, anh bị pháo địch bắn trúng hy sinh. Cũng trong kháng chiến chống Pháp, má Thời còn mất người em ruột thứ Bảy. Anh bị kẻ phản bội chỉ điểm, địch khui trúng hầm. Sau khi hủy hết tài liệu, anh rút chốt lựu đạn cưa đôi với chúng và hy sinh. Người con trai của người em thứ bảy này, sau tham gia bộ đội chống Mỹ và cũng hy sinh oanh liệt. Đúng năm anh Sơn hy sinh, một lần má Thời bị sức ép bom nổ gần làm cho má bị lãng tai, từ đó những cơn đau âm ỉ liên tục hành hạ má. Khoảng mười lăm năm trở lại đây, lại thêm chứng đau bao tử khiến má khổ sở không nguôi vì bệnh tật. Năm 1967, má Thời dời về ấp Vườn Ngô, xã Trảng Bom I, huyện Thống Nhất (cũ) làm công nhân cạo mủ cao su, sau ngày giải phóng mới chuyển qua làm rẫy. Bà con ở đây kể rằng, bình thường má rất vui vẻ, hòa đồng. Chỉ khi cơn đau ập đến mới làm má khó ở. Má âm thầm chịu đựng những cơn đau đầu, đau bao tử hàng mấy chục năm trời. Những năm cuối đời, phần lớn thời gian của má là ở trong bệnh viện. Năm 1993, một cơn bệnh đột ngột kéo đến, má đã vĩnh viễn ra đi, không biết là sau này mình được tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Cùng với chồng là ông Bồ Văn Hòa, má đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba.



