Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ (1)

"Lúc còn sống, mỗi khi tới kỳ giỗ chạp của các con hay ngày Tết Nguyên đán, ngày Thương binh Liệt sĩ, mẹ thường chống gậy tìm đến bàn thờ thắp 9 ngọn nến, 9 nén hương và xếp 9 chiếc bát, 9 đôi đũa bên mâm cơm để gọi các con về với mẹ…"

Thái Nguyên12/02/2026Trần Thị Diệu Thúy (THPT Nguyễn Huệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày Tết Nguyên đán xuân Bính Ngọ 2026 đang đến gần, khi khắp nơi rộn ràng sắc đào mai và hương vị sum vầy, tôi lại nghĩ đến hình ảnh mẹ Thứ – người mẹ Việt Nam anh hùng đã tiễn chín người con trai ra trận và không một ai trở về. Giữa không khí đoàn viên của ngày Tết, hình ảnh mẹ lặng lẽ bên bàn thờ, chống gậy thắp 9 ngọn nến, 9 nén hương và xếp 9 chiếc bát, 9 đôi đũa để “gọi các con về với mẹ” khiến lòng tôi nghẹn lại.

Tết vốn là dịp để gia đình quây quần, con cháu trở về bên cha mẹ sau một năm xa cách. Thế nhưng với mẹ Thứ, Tết lại là khoảng thời gian nỗi nhớ thương dâng đầy. Khi mọi nhà rộn ràng tiếng cười, mẹ chỉ có sự tĩnh lặng của căn nhà nhỏ và những di ảnh trên bàn thờ. Chín ngọn nến lung linh trong đêm như chín linh hồn con mẹ đang trở về sum họp. Chín nén hương nghi ngút khói như chín nhịp thương yêu chưa bao giờ tắt. Và chín chiếc bát, chín đôi đũa được xếp ngay ngắn bên mâm cơm không chỉ là một nghi thức, mà là biểu hiện của tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ vượt qua cả sự sống và cái chết. Tôi tưởng tượng dáng mẹ còng xuống theo năm tháng, tay run run châm từng ngọn nến. Mỗi lần thắp hương là một lần trái tim mẹ nhói lên vì nhớ con. Mẹ không khóc thành lời, nhưng nỗi đau ấy lặng lẽ thấm vào từng nếp nhăn trên gương mặt. Mẹ gọi các con về ăn Tết như bao người mẹ khác vẫn gọi con mình: giản dị, ấm áp và chan chứa yêu thương. Dù biết các con đã nằm lại nơi chiến trường xa xôi, mẹ vẫn tin rằng trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng, các con sẽ trở về trong làn khói hương, trong ánh nến ấm áp. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Để có được những mùa xuân yên vui, biết bao người mẹ như mẹ Thứ đã chấp nhận mất mát không gì bù đắp nổi. Sự hy sinh của các con mẹ và nỗi đau thầm lặng của mẹ đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Mẹ không chỉ là mẹ của chín người con liệt sĩ, mà còn là biểu tượng của người mẹ Việt Nam giàu đức hy sinh, kiên cường và bao dung.

Khi Tết đến, tôi càng trân trọng hơn những phút giây sum họp bên gia đình. Tôi thấy mình cần sống tốt hơn, học tập và rèn luyện chăm chỉ hơn để xứng đáng với những hy sinh ấy. Hình ảnh mẹ Thứ thắp 9 ngọn nến trong đêm xuân không chỉ gợi nỗi xót xa, mà còn thắp lên trong tôi ngọn lửa của lòng biết ơn và trách nhiệm. Giữa sắc xuân rực rỡ, hình bóng mẹ vẫn lặng lẽ mà cao cả, như một đóa hoa bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn