Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1)
Câu chuyện về người mẹ Việt Nam anh hùng - Nguyễn Thị Thứ
Mỗi buổi chiều, khi khói bếp lan nhẹ trong làng, Mẹ Thứ lại lặng lẽ dọn cơm. Dù chỉ sống một mình, trên mâm cơm lúc nào cũng có 9 chiếc bát, 9 đôi đũa được đặt ngay ngắn. Mẹ xới cơm vào từng bát như thể các con chỉ vừa đi đâu đó. Mâm cơm giản dị mà đầy ắp yêu thương và chờ đợi.
Mẹ thường nói: “Tụi nó đi đánh giặc, biết đâu ghé về ăn rồi đi tiếp.” Nhưng thực tế, những người con ấy đã lần lượt hy sinh nơi chiến trường. Từ người con cả năm 1948 đến người con út trước ngày giải phóng, không ai trở lại. Những chiếc bát vẫn còn, nhưng người thì mãi vắng. Không chỉ chờ con, Mẹ còn âm thầm nuôi giấu cán bộ. Dưới vườn nhà là 5 hầm bí mật, nơi bộ đội trú ẩn an toàn. Ban ngày, Mẹ làm ruộng, giả vờ bình thường để qua mắt địch. Đêm xuống, Mẹ lặng lẽ tiếp tế, bảo vệ những “đứa con” của cách mạng.Mẹ đã tiễn 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại ra đi mãi mãi. Mỗi lần nhận tin dữ, Mẹ không khóc lớn, chỉ lặng im rồi tiếp tục công việc. Nỗi đau được Mẹ giấu kín trong lòng. Chính sự kiên cường ấy khiến ai cũng khâm phục.
Ngày đất nước hòa bình, Mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, dõi mắt ra con đường làng. Mẹ không chờ vinh danh, chỉ mong nghe lại tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đến cuối đời, gặp các bạn trẻ, Mẹ vẫn hỏi: “Con thứ mấy của tui đó?” Mâm cơm năm nào trở thành biểu tượng thiêng liêng của tình mẹ và sự hy sinh.



