Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thứ (2)

Đà Nẵng28/12/2025Nguyễn Lê Gia Bảo (THPT PHAN CHÂU TRINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“con cái là châu báu, là vàng bạc, là món quà vô giá được trời ban tặng”, đối với những đắng sinh thành vĩ đại, những người mẹ coi người con của mình là tất cả mọi thứ tài sản mà họ có. Có thể nói con cái là vật chứa đựng mọi tình yêu, kì vọng cũng như những hy vọng về cuộc sống yên bình của nhưng bậc cha mẹ… hoặc đơn giản hơn là tất cả mọi thứ đối với họ. Đối với bản thân chúng ta, khi mất đi một thứ quý giá, sự nuối tiếc chính là rào cảng tinh thần lớn nhất, cùng những cảm xúc tiêu cực bu bám, còn đối với ba mẹ, khi mất đi “mọi thứ” là mất đi chính bản thân họ, thậm chí là cả tính mạng. Nhưng trong lịch sử, có một người mẹ đã đánh mất đi “tất cả” 9 lần, Nguyễn Thị Thứ 9 lần tiễn con ra trận, 9 lần bà nhìn thấy tờ giấy báo tử với tên máu mủ ruột thịt. Ruột gan co quạnh, nước mắt khô cạn, trái tim quặn thắt, nhưng hình ảnh người mẹ Thứ nay đã già, tóc đã bạc, lung đã còng ngồi trước mâm cơm giỗ có 9 cái chén nhỏ chờ 9 người con trở về ăn cơm. Đằng sau sự hy sinh của những người con nơi tuyền tuyến, ở chốn hậu phương một huyền thoại sống, một hình ảnh biểu tượng về tình mẫu tử, lòng yêu nước cùng với một ngọn lửa cách mạng cháy rực đằng sau. Vậy cuộc đời của Nguyễn Thị Thứ đã trải qua những gì ?
Sinh năm 1904 tại xóm Rừng thuộc thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (theo Việt Nam trước sáp nhập), Nguyễn Thị Thứ là một thiếu nữ có dung mạo hiền hậu nết na nhất xóm, sau này về nhà chồng, một gia đình thuần nông, mẹ mang theo nghề dệt lụa tinh xảo cùng chồng kiếm sống. Tổng cộng 2 vợ chồng có 12 người còn gồm 11 trai và 1 người chị cả (Lê Thị Trị cũng là một thương binh). Những người dân xã huyện Thắng Trung thời ấy vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh người mẹ cùng chồng và cô con gái cả bám trụ nơi quê hương, kiên cường hỗ trợ những chiến sĩ anh dũng, vừa lao động sản xuất vừa âm thầm đào hầm nuôi lén cán bộ chiến sĩ ngày ấy. Mỗi đêm khi ngọn đèn bàn thờ cúng sáng lên, nó khi chỉ thấp sáng những nén hương thờ cúng tổ tiên, nó còn thấp lên những tia hy vọng cho những người chiến sĩ về một nơi an toàn, một cơ thể nhỏ nhắn gầy gò vì đời sống khó khăn, nhưng chứa một tấm lòng bao dung vô bờ, mẹ đã cứu và cưu mang hàng trăm cán bộ, bội đội du kích, công an. Dẫu đời sống đã nghèo khó, còn thêm cả chiến tranh khóc liệt ngoài kia, một trái tim mà ở trên đỉnh của nó luôn là tổ quốc Việt Nam cùng những lời dậy của cụ Hồ kính yêu. Dù có yêu thương còn sâu đậm, nhưng khi các con ngỏ ý lên đường cứu nước, những giọt nước mắt, sự lo lắng tột cùng, sự sợ hãi đến ám ảnh,… Mẹ đều đã gạt qua hết, ủng hộ và chủng bị hành trang cho các con lên đường, sau này mọi người đều khó hiểu hành động của bà nhưng bà đã nói rằng: “ở nước tôi,cụ hồ đã dạy là “Không có gì quý hơn độc lập tự do” nên cứ là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để dành lấy độc lộc, tự do, Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi các cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc lập, tự do, yên bình mà hôm nay chúng tôi đang hưởng”- Mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Ngày 18/6/1948, sự khởi đầu của đau khổ và mất mát bất đầu khi người con rễ của mẹ đã bị quân pháp bắn ngay đầu làng, đến mùng 5/10/1948 và 15/10/1948 2 người con của bà lần lượt hy sinh cho đến 4/1954 nỗi đau đến lại lặp trở lại. Chỉ trong vòng 6 năm ngắn ngủi nhưng những nổi đau đến với bà nó không bao giờ có thể miêu tả bằng bất cứ ngôn ngữ nào, đến một người bình thường chịu những điều đấy có khi còn không thể đứng vững. Những tất cả nổi đau, tình yêu thương không có chỗ bù đấp đấy đã chuyển thành những lời dặn dò những đứa con sau này trưởng thành và tiếp tục con đường nơi bom đạn khói lửa, nhưng bị kịch vẫn chưa dừng lại, 9/1966 một người con,1972 hai người con,1974 một đội trưởng đã lần lượt ra đi khỏi vòng tay chở che của mẹ mà không thể trở về. Nhưng đau đớn nhất vẫn là sáng 30/4/1975 lúc 9h người con cả Lê Tự Chuyển đã ngã xuống chỉ ít giờ sau trước thời khắc huy hoàng của cả dân tộc Việt Nam, một người anh hung không thể nhìn thấy chiến thắng mà mình luôn đấu tranh, và một người mẹ chờ những niềm hy vọng của mình trở về lúc giây phút độc lập hòa bình. Không chỉ dừng lại ở những người con máu mủ ruột thịt, từ chị, em ruột, chàng rể đến những người cháu gái ngoại của bà cũng lần lượt ngã xuống trên nơi chiến trường hoan tàn hổn loạn và tính đến hết chiến tranh gia đình mẹ Thứ có đến 12 người con, cháu là liệt sĩ. Không một từ ngữ, lời nói nào có thể miêu tả nhưng bản thân ta lại cảm nhận được nổi đau đấy một cách quằn quại.

Toàn bộ những nỗi đau to lớn như những ngọn núi, cứ thế lần lượt đè nặng lên một đôi vai đã còng vì tuổi già, từng thông báo được gửi về giống như những cơn cuồn phong cố gắng đẩy thân xác gầy bé đấy bay đi. Một ngọn lửa cách mạng bé nhỏ giữa tâm chiến trận, dù có bị cuốn đi bởi những cơn bão, bị lu mờ bởi khói bụi chiến tranh cùng những âm thanh kinh hãi từ súng đạn, nó vẫn luôn bùng cháy mãi, cháy bổng tựa như ước mơ hòa bình của những con người Việt Nam thời ấy, cũng như soi sáng con đường của thế hệ mai sau.”Câu chuyện thời hoa lửa” không đơn giản là bức tranh được vẽ lên bằng máu của những người anh hùng, thể hiện sự tàn khốc, mất mát không thể đo đếm được của chiến tranh, nó cho ta, hay lơn hơn là những thế hệ sau này hiểu được giá trị của cách mạng, cái giá của cuộc sống bình yên hiện tại, nó được trả bằng mồ hôi, nước mắt thậm chí là xương thịt của những người anh hùng đã ngã xuống, là minh chứng để ta hiểu giá trị thiêng liêng của cách mạng cũng như những gì mà người xưa đã đã hải trải qua để đánh đối lấy những gì chúng ta đang có, mà qua câu chuyện trên một người mẹ đã đánh mất cả “cuộc đời” đến 9 lần nhưng mẹ vẫn không hồi tiếc dù có là khựng lại. Chính bản thân chúng ta- các thế hệ của tương lai không đơn thuần chỉ nghe và thấu hiểu, chúng ta phải dùng nó để làm những tấm gương, bước đà phát triển tương lai đất nước. Lưu truyền những “câu chuyện thời hoa lửa” như những bản hùng ca bất hủ để nhắt nhở cho chính thế hệ hiện tại và kể cả sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thứ (2) | Câu chuyện thời hoa lửa