Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (2)
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Có những số phận không thể đo đếm bằng thước đo thông thường. Và có
những người mẹ mà tình yêu thương của họ dành cho đất nước lớn hơn cả nỗi
đau mất mát của chính mình. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - người
phụ nữ nhỏ bé trên mảnh đất Quảng Nam - - là một huyền thoại như thế. Mẹ
không cầm súng, không ra trận, nhưng mẹ đã góp phần làm nên lịch sử bằng
cách sinh ra và hiến dâng những đứa con ưu tú nhất của mình cho Tổ quốc.
Chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại. Mười hai con
người, mười hai số phận, mười hai nấm mồ nằm rải rác khắp các chiến trường
từ Bắc vào Nam. Đó là sự thật đau đớn mà mẹ Thứ đã phải đối mặt trong suốt
cuộc đời mình. Người ta vẫn thường nói, mất mát lớn nhất của đời người là
mất đi người thân yêu nhất. Vậy thì mẹ đã trải qua nỗi đau ấy mười hai lần.
Mười hai lần nhận tin báo tử. Mười hai lần khóc thầm trong đêm. Mười hai lần
đưa tiễn những đứa con thân yêu về với đất mẹ.
Nhưng điều kỳ diệu là giữa biển trời đau thương ấy, mẹ vẫn đứng vững. Mẹ
không gục ngã, không oán than. Mẹ chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ chờ, lặng lẽ nuốt
nước mắt vào trong để tiếp tục động viên những người con còn lại lên đường.
Bởi mẹ hiểu rằng, có những điều còn lớn hơn cả sinh mệnh của một con người.
Có một nền độc lập mà cả dân tộc đang giành giật từng ngày. Và những đứa
con của mẹ ra đi, là vì điều thiêng liêng ấy.
Tôi - một người trẻ sinh ra trong thời bình - nhiều lần tự hỏi: Điều gì đã giúp
mẹ vượt qua tất cả? Phải chăng đó là sức mạnh của tình mẫu tử? Hay là lòng
yêu nước cháy bỏng? Có lẽ là cả hai. Tình yêu thương của mẹ dành cho các con
chưa bao giờ vơi cạn, nhưng tình yêu ấy không phải là sự ích kỷ giữ con ở lại.
Trái tim mẹ đủ lớn để yêu thương tất cả những người con của đất nước như
yêu thương chính những đứa con ruột thịt của mình. Mẹ khóc cho con mình,
nhưng mẹ cũng khóc cho hàng triệu người mẹ khác cũng đang mất con ngoài
mặt trận.
Ngày nay, khi đến thăm tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam,
người ta thấy hình ảnh mẹ Thứ được tạc bằng đá hoa cương trắng tinh khôi.
Mẹ ngồi đó, đôi mắt hướng về phía xa, nơi những đứa con của mẹ đã nằm lại.
Trên tay mẹ ôm bức tượng người lính - biểu tượng cho tất cả những người con
đã hy sinh. Không ai có thể cầm lòng trước vẻ đẹp vừa bi tráng vừa thiêng liêng
ấy.
Với tôi, mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ là
biểu tượng cao đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: tảo
tần, nhẫn nại, giàu đức hy sinh và có trái tim nhân hậu vô bờ. Mẹ đã cho tôi
hiểu rằng, có những mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng có những giá trị
thiêng liêng đến mức con người sẵn sàng trả giá bằng chính máu thịt của mình.
Thế hệ chúng tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Chúng tôi chưa từng nghe
tiếng bom rơi đạn nổ, chưa từng biết đến cảnh mất người thân trong chiến
tranh. Nhưng qua những câu chuyện về mẹ Thứ, chúng tôi hiểu rằng, hòa bình
hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ đi trước.
Để mỗi sáng thức dậy, chúng tôi biết trân trọng hơn những gì đang có, và sống
xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã đi xa, nhưng hình ảnh người mẹ già ôm di ảnh các con
vẫn còn mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Mẹ là ngọn lửa ấm giữa
mùa đông lịch sử, là vầng trăng soi sáng những đêm dài mất mát, và mãi mãi là
niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.



