Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.

Thái Nguyên05/05/2026Phạm Thanh Nhã (NNA I - K47 trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những người anh hùng được ghi danh bởi những chiến công hiển hách nơi chiến trường, nhưng cũng có những người anh hùng được tạc nên từ nỗi đau và lòng bao dung vô hạn. Với tôi – một sinh viên thuộc thế hệ trẻ hôm nay, khi nhắc đến cụm từ “thời hoa lửa”, gương mặt đầu tiên hiện ra trong tâm trí không phải một người lính cầm súng, mà là gương mặt khắc khổ, nhăn nheo nhưng đầy nghị lực của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.

Mẹ Thứ không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng cuộc đời mẹ lại là một cuộc chiến dai dẳng và khốc liệt nhất. Mẹ có đến 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Chín lần tiễn con đi, chín lần khóc thầm lặng lẽ, và rồi chín lần nhận về những tờ giấy báo tử đỏ chót nỗi đau. Có nỗi đau nào lớn hơn việc người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh?

Tôi từng đọc được rằng, ở căn nhà nhỏ tại Điện Bàn, Quảng Nam, mẹ vẫn thường xuyên sắp sẵn những bát đũa trên mâm cơm như thể các anh chỉ vừa đi vắng và sẽ về bất cứ lúc nào. Sự chờ đợi ấy không phải là sự ủy mị, mà là một niềm tin sắt đá vào ngày độc lập, là sự hy sinh tận cùng mà mẹ dành cho Tổ quốc.

Nhưng mẹ không chỉ biết chờ đợi. Dưới lăng kính của người trẻ, tôi khâm phục cái cách mẹ biến nỗi đau thành hành động. Ngay trong vườn nhà, mẹ đã bí mật đào 5 căn hầm để nuôi giấu cán bộ, bộ đội. Trên mặt đất là bóng dáng bà cụ nhỏ bé điềm nhiên làm lúa, nuôi gà để canh gác, nhưng dưới lòng đất ấy là cả một mạch ngầm cách mạng đang được mẹ bảo vệ bằng cả tính mạng mình. Mẹ chính là hiện thân của câu thơ:

"Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc".

Ngày nay, khi đến với mảnh đất Quảng Nam, chúng ta có thể chiêm ngưỡng tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ mẹ Thứ. Tượng đài sừng sững giữa đất trời, nhưng với tôi, tượng đài vĩ đại nhất là hình ảnh mẹ trong lòng nhân dân. Mẹ là đại diện cho hàng triệu người phụ nữ Việt Nam: kiên trung, bất khuất, hậu phương vững chắc cho tiền tuyến nở hoa.

Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ, bằng sự trống vắng trong những mâm cơm gia đình. Câu chuyện về mẹ Thứ nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng tôi rằng: "Thời hoa lửa" không chỉ có lửa đạn, mà còn có ngọn lửa của lòng yêu nước cháy mãi không thôi trong tim những người mẹ.

Cảm ơn mẹ - người mẹ của một dân tộc anh hùng. Chúng con, những người trẻ hôm nay, xin hứa sẽ giữ gìn ngọn lửa ấy để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những gì mẹ và các anh đã hiến dâng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn