Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh Hùng - Nguyễn Thị Thứ

Mẹ Việt Nam Anh Hùng - Nguyễn Thị Thứ

Đà Nẵng19/05/2026Huỳnh Thanh Hải (Đoàn Trường Cao đẳng Đà Nẵng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Thị Thứ

Trong những năm tháng lịch sử đau thương nhưng hào hùng của dân tộc – cái thời mà người ta vẫn gọi là “thời hoa lửa”, khi bom rơi, đạn nổ, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc – có những con người đã sống và hy sinh một cách lặng lẽ nhưng vĩ đại. Trong số đó, hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ hiện lên như một tượng đài sống, kết tinh của nỗi đau, của lòng yêu nước và của ý chí kiên cường bất khuất.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại vùng quê nghèo Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam – nơi mà mỗi tấc đất dường như đều thấm đẫm dấu chân của những người con ra trận. Tuổi thơ của mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những buổi trưa nắng chang chang, với cuộc sống lam lũ của một người nông dân. Nhưng rồi chiến tranh đến, xé toạc sự bình yên vốn có, biến những mái nhà tranh thành nơi tiễn đưa, biến những người mẹ thành hậu phương của cả dân tộc.

Những năm kháng chiến, làng quê của mẹ không còn tiếng cười mà thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ rung trời. Những buổi chiều, khói bom còn chưa tan hết, người dân đã phải vội vã ra đồng, vừa sản xuất vừa cảnh giác. Trong hoàn cảnh đó, từng người con của mẹ lần lượt khoác ba lô ra đi. Không có những buổi tiễn đưa ồn ào, chỉ có những cái nắm tay thật chặt, những ánh mắt nghẹn ngào và lời dặn dò giản dị: “Đi đi con, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc rồi về với mẹ.”

Nhưng chiến tranh không phải là câu chuyện của những cuộc trở về. Một ngày, rồi hai ngày, rồi nhiều ngày… thay vì tin vui, mẹ nhận được những tờ giấy báo tử. Từng người con của mẹ đã ngã xuống trên những chiến trường khác nhau – có người hy sinh nơi rừng sâu, có người nằm lại nơi chiến tuyến ác liệt. Tổng cộng, mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại đã không bao giờ trở về.

Hãy thử tưởng tượng, trong một buổi chiều lặng gió, người mẹ già ngồi trước hiên nhà, tay run run cầm tờ giấy báo tử, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời – nơi những đứa con của mình đã ra đi. Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời. Đó không chỉ là mất mát, mà là sự đứt gãy của cả một phần cuộc đời.

Thế nhưng, điều khiến cả dân tộc cúi đầu kính phục chính là: mẹ không gục ngã.

Không có những tiếng than trách, không có sự oán hận. Mẹ lặng lẽ chịu đựng, biến nỗi đau thành sức mạnh. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục động viên những người còn lại. Có người hỏi mẹ có đau không, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Đau chứ, nhưng đất nước còn đau hơn.” Và rồi câu nói đã đi vào lịch sử: “Nếu còn con, tôi vẫn cho đi đánh giặc.”

Đó không chỉ là lời nói của một người mẹ, mà là tiếng nói của cả một thế hệ – thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên tất cả.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi tiếng súng đã ngừng, khi những cánh đồng lại xanh trở lại, mẹ vẫn sống trong căn nhà nhỏ, giản dị như chính cuộc đời mình. Không ai có thể đếm hết những giọt nước mắt mẹ đã rơi, nhưng ai cũng cảm nhận được sự bình thản và nghị lực trong ánh mắt của mẹ.

Hình ảnh mẹ sau này đã được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng – một công trình sừng sững giữa đất trời, như nhắc nhở mỗi người Việt Nam về sự hy sinh vô bờ bến của những người mẹ trong chiến tranh.

Đứng trước câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi không chỉ cảm thấy xúc động mà còn thấy mình như nhỏ bé lại. Tôi hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay – những buổi sáng đến trường, những bữa cơm gia đình, những giấc ngủ yên bình – đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng. Và hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ sẽ mãi là ngọn lửa âm ỉ, soi sáng cho thế hệ trẻ hôm nay biết sống có trách nhiệm, biết yêu nước và biết trân trọng những gì mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn