Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Mỗi khi hình dung về cảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên những ngôi mộ liệt sĩ hay nhìn vào di ảnh của các con, tôi lại thấy lòng mình đau nhói. Mẹ không chỉ là người mẹ của riêng mười một liệt sĩ ấy, mà Mẹ đã trở thành "Mẹ của các con" trên khắp dải đất hình chữ S này. Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không phô trương, nó lặn sâu vào lòng đất mẹ, bền bỉ và vĩnh cửu như mạch nước ngầm nuôi dưỡng sự sống. Giữa những cơn bão đạn bom rơi, giữa cái đói cái nghèo của vùng đất Quảng Nam nắng cháy, Mẹ vẫn âm thầm đ

An Giang20/05/2026Đoàn xã Phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Có những nỗi đau không thể đo bằng lời, có những sự hy sinh vĩ đại đến mức khiến cả một dân tộc phải nghiêng mình kính cẩn. Nếu cuộc đời Bác Tôn là một bản hùng ca về chí khí, thì cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Thứ lại là một khúc nhạc trầm mặc, đau xót nhưng lẫm liệt về tình mẫu tử và lòng yêu nước. Khi nhắc đến Mẹ, lồng ngực tôi thắt lại, một cảm giác nghẹn ngào khó tả xâm chiếm lấy tâm trí, bởi Mẹ chính là hiện thân cao cả nhất của người Phụ nữ Việt Nam người đã dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho sự hồi sinh của Tổ quốc.

Làm sao có thể kìm lòng khi nghĩ về hình ảnh một người mẹ già nua, đôi bàn tay gầy guộc nhăn nheo nhưng đã gánh vác cả nỗi đau của một quốc gia trên đôi vai nhỏ bé? Mẹ đã tiễn chín người con trai, một người con rể và một người cháu ngoại lên đường, để rồi cả mười một người thân yêu nhất ấy đều không một ai trở về. Chín lần nhận tin con hy sinh là chín lần trái tim mẹ như bị xé toạc, chín lần bầu trời trước mắt mẹ đổ sụp. Tôi tự hỏi, có nỗi đau nào dài hơn những năm tháng chờ đợi vô vọng bên mâm cơm luôn đặt thừa những đôi đũa? Có nước mắt nào mặn hơn những giọt lệ chảy ngược vào trong của một người mẹ đã "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ", nhưng với mẹ Thứ, con số ấy là chín lần, mười một lần mất mát khôn nguôi.

Mỗi khi hình dung về cảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên những ngôi mộ liệt sĩ hay nhìn vào di ảnh của các con, tôi lại thấy lòng mình đau nhói. Mẹ không chỉ là người mẹ của riêng mười một liệt sĩ ấy, mà Mẹ đã trở thành "Mẹ của các con" trên khắp dải đất hình chữ S này. Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không phô trương, nó lặn sâu vào lòng đất mẹ, bền bỉ và vĩnh cửu như mạch nước ngầm nuôi dưỡng sự sống. Giữa những cơn bão đạn bom rơi, giữa cái đói cái nghèo của vùng đất Quảng Nam nắng cháy, Mẹ vẫn âm thầm đào hầm nuôi giấu cán bộ, vẫn chắt chiu từng hạt gạo để nuôi quân. Tình yêu con của Mẹ đã hòa làm một với tình yêu nước, tạo nên một sức mạnh vô biên mà không một kẻ thù nào có thể khuất phục.

Đứng trước tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi thấy mình thật nhỏ bé. Những lo toan thường nhật, những nỗi buồn vẩn vơ của tuổi trẻ bỗng chốc trở nên phù phiếm trước sự hy sinh bao la của Mẹ. Mẹ đã cho tôi hiểu rằng, hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có; nó được xây đắp bằng nỗi đau hóa đá, bằng những cuộc chia ly không ngày gặp lại và bằng những trái tim người mẹ đã bao dung đến tận cùng. Hình ảnh Mẹ Thứ như một lời nhắc nhở đanh thép về lòng biết ơn, về trách nhiệm của thế hệ hôm nay trước những người đã hóa thân vào dáng hình xứ sở. Tôi như nghe thấy trong gió tiếng mẹ ru hời, tiếng ru không chỉ dành cho những đứa con đã ngã xuống, mà là tiếng ru cho hòa bình, cho sự hồi sinh trên những vết thương chưa kịp lên da non.

Nước mắt tôi rơi không chỉ vì xót xa cho cuộc đời đầy gian truân của Mẹ, mà còn vì sự thức tỉnh sâu sắc trong tâm hồn. Mẹ đã dạy tôi biết thế nào là sự tận hiến, biết thế nào là vẻ đẹp của một linh hồn bất khuất dưới vẻ ngoài bình dị nhất. Bài văn này có thể khép lại, nhưng hình ảnh người Mẹ Việt Nam Anh hùng với đôi mắt xa xăm nhìn ra phía chân trời sẽ mãi khắc sâu trong tim tôi, là ánh sáng dẫn dắt tôi sống trắc ẩn và trách nhiệm hơn với mảnh đất này. Con xin cúi đầu trước Mẹ, người đã hóa thành tượng đài vĩnh cửu trong lòng dân tộc, và con nguyện mang theo ngọn lửa từ trái tim Mẹ để nỗ lực học tập, rèn luyện, xứng đáng là học sinh trường Trung học phổ thông Chu Văn An...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn