Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ THỨ

mẹ Nguyễn Thị Thứ

Ninh Bình25/06/2026Đặng Khánh Quỳnh (THPT Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nỗi đau vụt qua đời người rồi sẽ chợt tắt theo năm tháng, nhưng cũng sẽ có những nỗi đau im lặng mà hóa thành bất tử, có những giọt nước mắt không rơi thành dòng mà lặng lẽ chảy ngược vào tim, day dứt mà không thể gọi tên. Trong những năm tháng đất nước phải gồng lên để giữ lấy độc lập, đã có biết bao bóng hình người mẹ lặng lẽ cống hiến cả cuộc đời, tiễn con ra trận- tiễn đi cả máu thịt của mình mà không một lời oán thán. Và khi nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ, ta không chỉ nhắc về một người mẹ mà như đang chạm vào chính trái tim đau thương mà bất khuất của Tổ quốc.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ xuất thân từ huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ có 12 người con : 11 người con trai và 1 người con gái. Cuộc đời mẹ Thứ nuôi con trong những năm tháng lận đận, đói nghèo. 30 năm ròng rã, mẹ vừa nuôi con, nuôi cháu lớn, vừa nuôi giấu cán bộ, đào hầm, giữ làng. Mẹ chăm từng bữa cơm canh, từng giấc ngủ, dặn dò bộ đội như chính những đứa con thân yêu của mình. Nhưng chiến tranh tàn khốc, máu lạnh mà chẳng biết nương từ. 9 người con ruột mẹ tiễn đưa ra chiến trường năm ấy rồi lần lượt là con rể và cháu ngoại lại chẳng thế trở về. Đứa con cuối cùng mẹ cũng dành cho Tổ quốc, để lại người mẹ đơn côi khóc khô cạn dòng nước mắt. Trong 9 năm kháng chiến chống Pháp, 4 người con của mẹ ngã xuống trên khắp các chiến trường. Trong cùng năm 1948, mẹ lần lượt nhận tin 3 anh con trai hi sinh. 21 năm chống Mỹ cứu nước, 5 người con của mẹ cũng lần lượt ngã xuống. Và đặc biệt con trai cả Lê Tự Chuyển của mẹ hi sinh vào 9 giờ sáng ngày 30/4/1975 ngay trên cửa ngõ vào Sài Gòn và chỉ trước vài giờ đất nước thống nhất, chỉ trước vào giờ để anh có thể ôm mẹ vào lòng và nói: “Con đã về” . Nấm mồ này chưa xanh cỏ, mẹ đã phải đắp nấm mồ khác, “tiễn con đi với đủ hình hài, ngày trở về con đã hóa bóng dáng đất nước, quê hương” .Chín lần mẹ dứt ruột sinh con, chín lần tiễn con đi cứu nước và cũng là chín lần nhận tin con ngã xuống, “chín chiều mẹ gạt lệ, nén nỗi sầu”. Có ai có thể tưởng tượng được trái tim người mẹ ấy đã vụn vỡ thế nào? Nhưng không oán thán, người mẹ ấy vẫn vững vàng phục vụ cách mạng, không phải vì không đau, mà vì nỗi đau ấy đa hòa vào tình yêu nước, trở thành sức mạnh âm thầm mà vĩ đại. Chính sự lặng lẽ ấy lại vang lên như một tiếng gọi thiêng liêng, khiến mỗi người phải suy ngẫm.

Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một câu chuyện mà còn là một bản hùng ca thấm đẫm nước mắt và sự kiên cường. Nhờ có những bóng hình thầm lặng ấy ta mới có được dáng hình xứ sở, dệt thêu nên “ ánh bình minh khải hoàn” ngày hôm nay. Câu chuyện của mẹ Thứ đi vào lòng ta, tô đậm thêm cho ta tình yêu nước, lòng tự hào dân tộc. Đó còn là bài học cho mỗi công dân, nhất là thế hệ trẻ phải luôn biết ơn công lao hi sinh anh dũng của các anh hùng, biết cống hiến sức mình cho quê hương, đất nước, trân trọng tình mẫu tử- thứ tình cảm cao đẹp và thiêng liêng....

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn