Mẹ Việt Nam Anh Hùng : Nguyễn Thị Thứ
Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ (SN 1904, theo giấy căn cước chế độ cũ Mẹ sinh năm 1902) tại xóm Rừng thuộc thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, Thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
Mẹ Thứ có 12 người con (11 trai và 1 gái) thì 9 con trai hy sinh.
Con đầu và cũng là con gái duy nhất - bà Lê Thị Trị là thương binh, cũng được trao
tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) khi có chồng và 2 con gái là liệt
sĩ. Như vậy gia đình mẹ Thứ có 12 liệt sĩ.
Những năm tháng thanh xuân của Mẹ là cảnh liên tục chứng kiến chồng con vào
chiến trường. Mẹ Thứ ở nhà tần tảo nuôi con và cháu khôn lớn. Suốt 30 năm, Mẹ
cần mẫn cùng các con đào hầm trong vườn để nuôi giấu chiến sĩ cách mạng hoạt
động bí mật ngay trong lòng địch. Bao đêm dài Mẹ thao thức canh chừng nhiều cuộc
họp quan trọng của cán bộ, chiến sĩ ngay dưới những căn hầm bí mật trong khu
vườn nhà. Mẹ luôn để ngọn đèn sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ,
du kích đi về hoạt động.
Vườn nhà Mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật. Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ,
nuôi nhiều bò để ngụy trang. Lúc an toàn, mẹ Thứ và các con mở hé cửa hầm để
mọi người dễ thở và khi có động thì lại giả vờ trông coi bò để chỉnh sửa, ngụy trang
lại miệng hầm. Hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che,
chăm sóc... “Mẹ hiền từ, nhiệt tình, thương anh em bộ đội giải phóng như con của
mình. “Mỗi dịp ghé về thăm, Mẹ dặn dò từng li, từng tí: "Sự nghiệp cách mạng còn
dài, tụi bây phải cẩn thận", một cựu chiến binh từng được Mẹ chở che cho biết.
Thực sự hiếm có bà Mẹ nào gánh chịu nhiều khổ đau như Mẹ Nguyễn Thị Thứ.
Người ta nói nước mắt có thể giúp vơi đi nỗi đau, nên khi Mẹ đã không còn nước
mắt để khóc, nỗi đau đó là không thể tả bằng lời nữa rồi... Bao lần tiễn chồng, đưa
con đi là ngần ấy lần vời vợi chồng con biền biệt không về. Vẫn biết sự khốc liệt của
chiến tranh, ngày đi không biết ngày về, nhưng Mẹ vẫn nuốt nước mắt vào lòng để
tiễn con lên đường vào nơi bom đạn. Vì vậy, tôi đã luôn tự hỏi “Nghị lực nào giúp
Mẹ vẫn quyết làm và rồi vượt lên nỗi đau mất con và oan khuất?!”. Câu trả lời mà tôi
vẫn tự trả lời và vẫn tâm đắc nhất: là tình yêu đất nước, nỗi khát khao độc lập tự do
cho dân tộc. Đó cũng là đức hy sinh, là tâm chất lớn lao của những người Mẹ Việt
Nam.
Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một trang sử, mà là một bản trường
ca bất tử về sự hy sinh và lòng vị tha. Mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng
Mẹ đã hiến dâng cả máu thịt của mình — là những đứa con thân yêu — để tưới mát
cho gốc cây độc lập của dân tộc.
Gửi thế hệ trẻ hôm nay — những người đang thừa hưởng trái ngọt của hòa bình:
Học cách sống biết ơn: Hình ảnh Mẹ Thứ ngồi bên mâm cơm với 9 bộ bát đũa trống
không chính là lời nhắc nhở đau đớn và chân thực nhất về cái giá của tự do. Mỗi khi
bạn cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống, hãy nghĩ đến đôi mắt chờ đợi mỏi mòn của Mẹ
để thấy rằng những khó khăn của chúng ta nhỏ bé biết nhường nào.
Biến tự hào thành hành động: Mẹ đã dâng hiến tất cả mà không một lời đòi hỏi.
Chúng ta không cần phải trải qua nỗi đau như Mẹ, nhưng chúng ta có nghĩa vụ phải
bảo vệ và dựng xây đất nước này thật giàu đẹp, để sự hy sinh của các con Mẹ
không trở nên vô nghĩa.
Mẹ Thứ đã về với đất mẹ, nhưng hình tượng của Mẹ đã hóa thành ngọn núi, thành
dòng sông, thành Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng sừng sững giữa trời xanh
Quảng Nam.
Hãy để tình yêu bao la của Mẹ sưởi ấm tâm hồn bạn, để chúng ta sống tốt hơn,
trách nhiệm hơn và nhân ái hơn. Vì mỗi chúng ta đều là một đứa con được sinh ra
từ niềm tin và sự hy sinh vĩ đại của những người Mẹ như Mẹ Thứ.



