Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – HUYỀN THOẠI GIỮA ĐỜI THƯỜNG

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – HUYỀN THOẠI GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong dòng chảy dài của lịch sử dân tộc, có những con người lặng thầm mà vĩ đại, có những cuộc đời bình dị mà hóa thành bất tử. Một trong những cuộc đời như thế là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người phụ nữ quê Quảng Nam mang trong mình nỗi đau tột cùng của một người mẹ, nhưng cũng mang trái tim bất khuất của dân tộc Việt Nam. Mẹ đã tiễn biệt 9 người con ruột, 1 con rể và 2 cháu nội, ngoại lên đường ra trận, để rồi tất cả

Đà Nẵng25/12/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG NGUYỄN PHÚ HƯỜNG (XÃ HÒA TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – HUYỀN THOẠI GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Trong dòng chảy dài của lịch sử dân tộc, có những con người lặng thầm mà vĩ đại, có những cuộc đời bình dị mà hóa thành bất tử. Một trong những cuộc đời như thế là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người phụ nữ quê QuảngNam mang trong mình nỗi đau tột cùng của một người mẹ, nhưng cũng mang trái tim bất khuất của dân tộc Việt Nam. Mẹ đã tiễn biệt 9 người con ruột, 1 con rể và 2 cháu nội, ngoại lên đường ra trận, để rồi tất cả đều mãi mãi không trở về. Câu chuyện của mẹ không chỉ là câu chuyện của nỗi mất mát mà còn là thiên anh hùng ca về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và về đức hy sinh vô bờ của người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 ở xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước. Mẹ lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, sớm chứng kiến cảnh giặc giã hoành hành quê hương. Từ khi còn trẻ, mẹ đã thấm hiểu sự khổ nhục của kiếp nô lệ và ấp ủ trong tim ước nguyện giành lại độc lập cho dân tộc.

Cuộc đời mẹ trôi qua lặng lẽ với ruộng đồng, cọng rơm, hạt thóc, cùng gánh nặng mưu sinh. Nhưng trên tất cả là tình yêu thương và sự dạy dỗ nghiêm cẩn dành cho các con. Mẹ dạy con phải thương nước thương dân, phải biết “còn giặc thì không thể cúi đầu mà sống”.

Những bài học ấy đã trở thành nền tảng để sau này, khi đất nước bước vào thời kỳ chiến đấu khốc liệt, cả gia đình mẹ đều đứng lên theo tiếng gọi Tổ quốc.

Cách mạng bùng nổ, ba của các con mẹ – cụ Nguyễn Văn Thanh – tham gia hoạt động và sớm bị địch sát hại. Mẹ Thứ trở thành trụ cột duy nhất của gia đình. Nhưng thay vì lùi bước, mẹ âm thầm động viên con cái tiếp nối con đường của cha.Từng người con của mẹ, từ con cả đến con út, lần lượt xung phong lên đường. Với mẹ, đó là niềm tự hào, là sự tiếp nối truyền thống “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Mẹ tiễn con ra trận bằng những lời dặn bình dị:

“Ráng giữ mình, ráng giữ nước. Mẹ ở nhà đợi ngày độc lập.”

Nếu chiến tranh là một trận cuồng phong, thì cuộc đời mẹ Thứ chính là một bông lúa oằn mình trong bão gió, chịu đựng tất cả mà không bao giờ gục ngã.

Trong kháng chiến chống Pháp rồi sang chống Mỹ, từng tin dữ một tìm đến căn nhà nhỏ của mẹ. Con mẹ hy sinh. Con rể hy sinh. Rồi những đứa cháu nội, ngoại – thế hệ kế tiếp – cũng ngã xuống khi chưa kịp trưởng thành. Những tờ giấy báo tử dần xếp thành một chồng. Mỗi tờ là một phần trái tim mẹ vỡ ra, nhưng mẹ không kêu khóc, không gào thét, chỉ lặng lẽ chắt chiu nỗi đau vào lòng.

Người ta kể, ngày nhận giấy báo tử thứ 12, mẹ chỉ nói một câu: “Nước còn thì con tôi còn.” Đó là câu nói của một trái tim vĩ đại – một tấm lòng đặt Tổ quốc lên trên cả nỗi đau tột cùng của người mẹ.

Dù mất mát liên tiếp, mẹ Thứ vẫn kiên cường lao động, bám đất, bám làng để nuôi những người còn lại, để tiếp tế cho bộ đội, để chăm sóc thương binh. Mỗi lần nghe súng nổ, mẹ lại cầu khấn cho dân làng, cho đồng bào, cho đất nước bình yên.

Trong căn nhà đơn sơ, mẹ vẫn giữ chiếc áo bộ đội của con, đôi dép cao su của con rể, cái nón của đứa cháu ngày nhập ngũ. Thứ gì của con mẹ cũng xem như báu vật. Căn nhà ấy nhỏ bé, nhưng chứa cả một trời đau thương và cả một trời kiên cường.Cuộc đời và sự hy sinh của mẹ không chỉ là nỗi đau của gia đình mà là nỗi đau của cả dân tộc. Bởi mẹ Thứ là hình ảnh thu nhỏ của hàng vạn người mẹ khác đã cống hiến những đứa con yêu quý nhất cho độc lập tự do.

Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – không chỉ vì số lượng người thân hy sinh nhiều nhất trong lịch sử kháng chiến, mà quan trọng hơn, vì mẹ là biểu tượng của tình yêu nước tuyệt đối.

Không có mẹ và những người mẹ như mẹ, dân tộc này đã không thể có ngày độc lập.

Để tưởng nhớ công lao của mẹ, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ mẹ Nguyễn Thị Thứ đã được xây dựng tại Quảng Nam ( Đà Nẵng ngày nay) – công trình điêu khắc lớn nhất Đông Nam Á về đề tài người mẹ.

Tượng đài ấy không chỉ ghi nhớ mẹ Thứ, mà khắc ghi tất cả người mẹ Việt Nam đã âm thầm hy sinh trong suốt hai cuộc kháng chiến. Dù mẹ không còn nữa, nhưng hình bóng mẹ đã hóa thành bất tử giữa trời đất.

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ là câu chuyện của một đời người, mà là bản trường ca bất tận về lòng yêu nước, sự thủy chung son sắt với cách mạng và đức hy sinh của người mẹ Việt Nam. Mẹ đã dâng hiến cho Tổ quốc những gì quý giá nhất – không phải của cải, không phải vật chất, mà là một phần máu thịt của chính mình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi bước chân đến tượng đài Mẹ Thứ hay đọc những trang tư liệu về mẹ, ta lại thấy lòng mình dâng lên một niềm xúc động sâu sắc. Ta hiểu hơn giá trị của hòa bình và càng biết ơn thế hệ cha anh đã ngã xuống. Đặc biệt, ta cúi đầu tưởng nhớ những người mẹ Việt Nam – những người đã sống một cuộc đời bình dị nhưng làm nên những kỳ tích vĩ đại. Cuộc đời mẹ Thứ là ngọn nến cháy mãi, soi đường cho thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rằng:

Tổ quốc này có được là nhờ máu xương, nước mắt và trái tim của những người mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn