MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – NGƯỜI MẸ CỦA CHÍN NGƯỜI CON HY SINH (1)
brr
Trong những năm tháng lửa đạn của dân tộc, giữa bom rơi, đạn nổ, giữa những ngôi làng bị cày xới bởi chiến tranh, vẫn có những người mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến và âm thầm hy sinh. Họ là những người đã hiến dâng tất cả – từ giọt nước mắt đến máu thịt, từ tình mẫu tử đến niềm riêng – để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Trong số đó, có một người mẹ mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng bất tử: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, quê ở xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

Mẹ Thứ sinh năm 1904 trong một gia đình nghèo nhưng nặng lòng yêu nước. Tuổi thơ của mẹ gắn liền với những cánh đồng lúa, với tiếng mõ trâu chiều và với lời ru của bà ngoại về quê hương, về những người đi đánh giặc cứu nước. Ngay từ khi còn trẻ, mẹ đã chứng kiến cảnh quê hương mình bị thực dân giày xéo, đồng bào bị bắt bớ, nhà cửa tan hoang. Trong tim mẹ đã nhen lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng tự do.
Rồi mẹ lập gia đình, sinh được mười hai người con – mười một trai, một gái. Cuộc đời mẹ tưởng sẽ chỉ quanh quẩn với ruộng vườn, với những bữa cơm độn khoai, với nồi canh rau tập tàng bên bếp lửa. Nhưng chiến tranh ập đến, và ngọn lửa trong tim mẹ lại bùng lên. Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, mẹ đã không ngần ngại tiễn từng người con trai ra chiến trường.
Ngày người con đầu tiên khoác ba lô đi bộ đội, mẹ chỉ dặn một câu ngắn ngủi:“Con đi giữ nước, nhớ giữ trọn lời thề với quê hương.”
Rồi người con ấy không bao giờ trở về. Tin báo tử đến, mẹ lặng người đi, nhưng không gục ngã. Mẹ lau nước mắt, đứng dậy, tiếp tục tiễn người con thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, thứ năm… Cứ thế, chín người con trai của mẹ, cùng một người cháu nội, đã lần lượt ngã xuống cho Tổ quốc.

Những năm tháng ấy, căn nhà nhỏ của mẹ trở thành căn cứ cách mạng, nơi che giấu biết bao chiến sĩ. Dưới tán tre, trong những căn hầm bí mật do chính tay mẹ đào, nhiều người con của Tổ quốc đã được mẹ chở che. Mẹ không chỉ là người sinh con, mà còn là người sinh ra sức mạnh cho cách mạng. Ai đi qua cũng gọi mẹ là “má”, ai ở lại cũng thấy trong mắt mẹ ánh lên niềm tin kiên định: “Chừng nào đất nước chưa yên, má còn gánh gạo nấu cơm cho bộ đội.”
Có lần, giặc đổ quân càn quét, bom nổ ngay sát nhà. Người ta hô mẹ chạy, nhưng mẹ vẫn bình thản ôm di ảnh các con mà nói: “Mẹ chạy thì ai giữ nhà cho tụi nó về thăm?”
Lời nói tưởng như giản đơn mà khiến bao người nghe rơi nước mắt.
Khi đất nước hòa bình, mẹ Thứ vẫn sống trong căn nhà nhỏ ấy – nơi từng vang tiếng con, tiếng lính, tiếng cười xen lẫn tiếng khóc. Mỗi buổi chiều, mẹ thắp chín nén hương, khấn thầm với những người con đã hóa thành đất mẹ. Mẹ bảo: “Các con ơi, đất nước độc lập rồi. Mẹ không còn gì để tiếc nữa.”

Nhưng đôi mắt mẹ vẫn ươn ướt, bàn tay vẫn run run vuốt lên những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ. Mỗi tấm ảnh là một phần máu thịt của mẹ, là một khoảng trời tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.
Năm 1994, Đảng và Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – danh hiệu cao quý nhất mà Tổ quốc dành cho những người mẹ có công lao to lớn với nước nhà. Khi nhận tấm huân chương trên ngực áo, mẹ chỉ nói khẽ: “Ơn này, mẹ xin thay các con nhận. Chúng nó mới là người anh hùng.”
Năm 2010, mẹ ra đi thanh thản ở tuổi 106. Hơn một thế kỷ sống, mẹ đã để lại cho đời một tượng đài không chỉ bằng bê tông đá cẩm thạch, mà bằng chính trái tim, bằng tấm lòng yêu nước vĩ đại của một người mẹ Việt Nam.

Ngày nay, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ sừng sững trên núi Cấm, tỉnh Quảng Nam, cao 18 mét, dài 120 mét – như dáng mẹ đang dang tay ôm trọn non sông. Mỗi khi ánh chiều nghiêng xuống, bóng mẹ in dài trên nền trời, như một lời nhắn gửi muôn đời: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tình yêu vô bờ của những người mẹ Việt Nam.”


Trong dòng chảy của lịch sử, có những ngọn lửa không bao giờ tắt – đó là ngọn lửa của lòng mẹ, của tình yêu Tổ quốc. Mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là hiện thân của tất cả những người mẹ Việt Nam đã gửi trọn con tim mình cho đất nước. Dù đã khuất, mẹ vẫn sống mãi trong lòng nhân dân, như một biểu tượng thiêng liêng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và tình mẫu tử Việt Nam bất diệt.



