Bài viết

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ của những đứa con không trở về ( TH&THCS PHÙ LƯƠNG)

Bắc Ninh26/01/2026TRƯỜNG TH&THCS PHÙ LƯƠNG (Phường Đào Viên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ của những đứa con không trở về

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo miền Trung, nơi đất đai khô cằn, gió Lào bỏng rát và cuộc sống gắn liền với ruộng đồng lam lũ. Cuộc đời mẹ vốn đã vất vả, nhưng chiến tranh còn đặt lên đôi vai gầy guộc ấy những nỗi đau không gì bù đắp nổi – nỗi đau của một người mẹ tiễn con đi và mãi mãi không được đón con trở về.

Mẹ có nhiều người con trai, những đứa con lớn lên trong tình yêu thương, trong những lời ru thấm đẫm nghĩa tình quê hương. Khi Tổ quốc lâm nguy, từng người con của mẹ đã tình nguyện khoác ba lô lên đường ra trận. Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ sợ nước mắt của mình sẽ làm con chùn bước. Mẹ chỉ nắm chặt tay con, dặn dò giản dị: “Đi đi con, vì nước, vì dân.” Rồi mẹ đứng lặng nơi đầu ngõ, nhìn theo bóng con khuất dần trong bụi đỏ, trái tim quặn thắt nhưng lòng vẫn kiên cường.

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những lá thư từ chiến trường thưa dần rồi mất hẳn. Thay vào đó là những tờ giấy báo tử lạnh lùng lần lượt được gửi về. Mỗi lần nghe tin dữ, tim mẹ như bị xé ra từng mảnh. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục sống, tiếp tục làm hậu phương vững chắc cho cách mạng. Mẹ động viên con rể, cháu ngoại và thanh niên trong làng lên đường chiến đấu, dù biết rằng có thể họ cũng sẽ không bao giờ trở về.

Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở nên vắng lặng. Những chiếc bát, đôi đũa vẫn còn đó, nhưng người ngồi quanh mâm cơm thì ngày một ít đi. Có những đêm khuya, mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, lặng lẽ gọi tên từng người con trong nỗi nhớ khôn nguôi. Nỗi đau ấy không lời nào diễn tả hết, chỉ có người mẹ mới thấu hiểu trọn vẹn.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã hiến dâng cho Tổ quốc những gì thiêng liêng nhất của đời mình – đó là máu thịt, là tình mẫu tử, là cả tuổi xuân và tuổi già trong nỗi chờ đợi mòn mỏi. Mẹ không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng sự hy sinh của mẹ lớn lao không kém bất kỳ người lính nào nơi chiến trường.

Khi đất nước hòa bình, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhưng đối với mẹ, danh hiệu ấy không thể bù đắp được nỗi đau mất con. Điều duy nhất an ủi mẹ là đất nước đã độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình – đúng như điều mà các con mẹ đã ngã xuống để bảo vệ.

Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng cao đẹp của tình mẫu tử Việt Nam, của đức hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Mẹ là người mẹ của những đứa con không trở về, nhưng cũng là người mẹ chung của cả dân tộc. Nhắc đến mẹ, mỗi chúng ta không khỏi nghẹn ngào và tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn