Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ: TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA SỰ HY SINH VÀ LÒNG YÊU NƯỚC

Câu chuyện huyền thoại về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ xứ Quảng đã dâng hiến trọn vẹn những gì quý giá nhất cho Tổ quốc khi có 9 con đẻ, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. Mẹ là tượng đài vĩnh cửu về sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha và tình yêu quê hương vô bờ bến của phụ nữ Việt Nam.

Đà Nẵng24/08/2026Xã Tân Tiến (Đoàn xã Tân Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THÔNG TIN CHUNG VỀ NHÂN VẬT

  • Họ và tên nhân vật: Nguyễn Thị Thứ

  • Năm sinh – Năm mất: 1904 – 2010

  • Quê quán: Thôn Thanh Quýt 2, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam

  • Thời kỳ lịch sử tham gia (ghi rõ năm): Thời kỳ Kháng chiến chống Pháp và Kháng chiến chống Mỹ (1945 – 1975)

  • Phân loại nhân vật: Mẹ Việt Nam Anh hùng

  • THÔNG TIN BÀI VIẾT

    Tiêu đề bài viết:

    MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ: TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA SỰ HY SINH VÀ LÒNG YÊU NƯỚC

    Mô tả ngắn (Tóm tắt):

    Câu chuyện huyền thoại về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ xứ Quảng đã dâng hiến trọn vẹn những gì quý giá nhất cho Tổ quốc khi có 9 con đẻ, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. Mẹ là tượng đài vĩnh cửu về sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha và tình yêu quê hương vô bờ bến của phụ nữ Việt Nam.

    NỘI DUNG CHI TIẾT

    Trong suốt chiều dài hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, nếu như chiến trường là nơi những người lính dũng cảm đối mặt với họng súng kẻ thù, thì hậu phương lại là nơi chứng kiến sự hy sinh vô cùng thầm lặng nhưng tột cùng đau thương của những người mẹ. Tại vùng đất Quảng Nam trung dũng gia cường, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ đã trở thành tượng đài sống động nhất về lòng yêu nước và sự hy sinh vô bến bờ cho nền độc lập của Tổ quốc.

    Người mẹ xứ Quảng và căn hầm nuôi giấu cán bộ

    Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng là trọng điểm bắn phá càn quét của kẻ thù trong cả hai cuộc kháng chiến. Lập gia đình với ông Lê Tự Trị, Mẹ Thứ sinh được 12 người con (10 con đẻ và 2 con nuôi/con rể).

    Những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chống Pháp rồi chống Mỹ, căn nhà cấp bốn đơn sơ của Mẹ ở làng Thanh Quýt không chỉ là nơi nuôi dưỡng những người con khôn lớn, mà còn là một "căn cứ cách mạng" bí mật giữa lòng địch. Ngay trong vườn nhà và dưới bàn thờ gia tiên, Mẹ Thứ cùng các con đã tự tay đào 5 căn hầm bí mật.

    Suốt những năm tháng gian lao ấy, Mẹ Thứ vừa làm lụng nương rẫy, vừa nhận nhiệm vụ canh gác, nuôi giấu hàng trăm lượt cán bộ, chiến sĩ du kích, bộ đội chủ lực. Mỗi lần quân địch vào làng càn quét, Mẹ giả vờ ra vườn quẩy gánh hay ngồi giặt áo bên giếng nước để làm tín hiệu báo động cho cán bộ bên dưới hầm. Biết bao bộ đội đã được Mẹ chở che, bảo vệ an toàn ngay trong tầm mắt của kẻ thù.

    Những lần tiễn con đi và 9 lần nhận giấy báo tử

    Nhưng sự hy sinh lớn lao nhất của Mẹ Thứ không chỉ là những đêm thức trắng gác hầm, mà là việc Mẹ đã lần lượt tiễn từng người con ruột thịt của mình ra mặt trận, biết rằng mỗi lần chia tay có thể là lần vĩnh biệt.

    Năm 1948, người con đầu tiên của Mẹ – anh Lê Tự Xuyên – hy sinh trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ vài năm sau, các con tiếp theo của Mẹ là Lê Tự Võ, Lê Tự Mai cũng lần lượt ngã xuống trên chiến trường.

    Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Điện Bàn trở thành "vành đai trắng" bị cày xới bởi bom đạn Mỹ - Ngụy. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, các con còn lại của Mẹ lại tiếp tục nối gót các anh lên đường nhập ngũ. Và cứ thế, từng lá giấy báo tử nhuốm màu đau thương liên tiếp gửi về căn nhà nhỏ của Mẹ:

    • Anh Lê Tự Tương hy sinh năm 1954.

  • Anh Lê Tự Trinh hy sinh năm 1966.

  • Anh Lê Tự Thịnh hy sinh năm 1967.

  • Anh Lê Tự Chuyển hy sinh năm 1968.

  • Anh Lê Tự Hải hy sinh năm 1970.

  • Anh Lê Tự Lem hy sinh năm 1975 – chỉ vài ngày trước giờ phút miền Nam hoàn toàn giải phóng.

  • Đau đớn hơn cả, người con rể Ngô Tường cùng 2 cháu ngoại của Mẹ (là con của chị Lê Thị Tri - con gái đầu của Mẹ) cũng đã anh dũng hy sinh trên chiến trường. Tổng cộng, Mẹ Thứ có 9 con đẻ, 1 con rể và 2 cháu ngoại là Liệt sĩ.

    Người ta kể lại rằng, mỗi lần nhận được tin báo tử, Mẹ Thứ không khóc thành tiếng. Mẹ nuốt ngược nước mắt vào trong, lặng lẽ bước ra góc vườn hay gục đầu bên bàn thờ thắp nén hương trầm. Nỗi đau đè nặng lên vai người mẹ nhỏ bé, nhưng sáng hôm sau, Mẹ lại tiếp tục công việc giặt áo, nấu cơm, đào hầm nuôi giấu những người chiến sĩ khác – những người mà Mẹ coi như con ruột của chính mình.

    Nước mắt ngày chiến thắng và di sản vĩnh hằng

    Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cờ đỏ sao vàng tung bay trên khắp miền Nam, đất nước hoàn toàn thống nhất. Trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu người dân Việt Nam, Mẹ Thứ ngồi bên mâm cơm chiều ngóng ra ngõ. Mâm cơm hôm ấy Mẹ đơm sẵn 9 bát cơm, 9 đôi đũa để chờ các con về... Nhưng các anh đã mãi mãi không trở về nữa. Các anh đã ngã xuống để đổi lấy màu xanh bình yên cho đất nước.

    Năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng.

    Năm 2010, Mẹ Thứ thanh thản về với các con ở tuổi 106. Để ghi nhớ và tôn vinh sự hy sinh vô giá của Mẹ cùng hàng vạn Mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp mọi miền Tổ quốc, Nhà nước đã xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại đỉnh núi Cấm (thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam), lấy nguyên mẫu hình ảnh của Mẹ Nguyễn Thị Thứ.

    Tượng đài Mẹ Thứ không chỉ là một công trình nghệ thuật hoành tráng, mà là biểu tượng thiêng liêng tạc vào không gian và thời gian về tình mẫu tử bao la, lòng vị tha và sự hy sinh vô bờ bến. Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ là bài học lịch sử khắc sâu trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau phải sống sao cho xứng đáng với những máu xương và nước mắt mà Mẹ cùng biết bao thế hệ cha anh đã dâng hiến cho đất nước.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn