Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - Tượng đài vĩnh cửu lòng yêu nước.

Tây Ninh04/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội Dung :

Cuộc đời của Mẹ việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một tiểu sử cá nhân, mà là một pho sử thi bi tráng được viết bằng máu, nước mắt và lòng quả cảm vô song của người phụ nữ Việt Nam. Sinh năm 1904 tại mảnh đất Thanh Quýt, Điện Bàn, Quảng Nam - nơi vốn dĩ đã thấm đẫm truyền thống yêu nước - Mẹ Thứ lớn lên giữa những ngày đất nước lầm than dưới gót giày thực dân. Thời con gái của Mẹ là hình ảnh của một thiếu nữ nông thôn miền Trung thuần hậu, với mái tóc đen lánh và đôi bàn tay ớm dạn dày sương gió vì công việc đồng áng,dệt vải. Trong ký ức của người làng Thanh Quýt xưa, cô thiếu nữ Thứ không chỉ nổi tiếng với sự đảm đang, tháo vát mà còn bởi tấm lòng nhân hậu, luôn sẵn sàng giúp đỡ xóm giềng. Mẹ kết duyên cùng ông Lê Tự Trị, một người nông dân hiền lành , và cùng nhau tạo dựng một mái ấm bình dị vớ 12 người con.

Những năm tháng đầu đời ấy, dù nghèo khó nhưng ngôi nhà nhỏ luôn rộn rã tiếng cười. Mẹ Thứ vừa là người vợ tào khang, vừa là người mẹ tảo tần một mình chèo chống nuôi đàn con thơ trong sự bao bọc của tình mẫu tử thiêng liêng. Thế nhưng bão táp của hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã đẩy gia đình mẹ vào tâm điểm của những mất mát kinh hoàng nhất mà một con người có thể chịu đựng. Nỗi đau bắt đầu từ năm 1948 khi người con trai cả Lê Tự Xanh ngã xuống, mở đầu cho một chuỗi dài những lần tiễn biệt không ngày gặp lại. Suốt hơn 30 năm chiến tranh ngôi nhà của mẹ ở Điện Thắng trở thành một "địa chỉ đỏ" nguy hiểm nhưng đầy tự hào trong. Ngay trong lòng địch, dưới những gốc tre, bụi chuối hay ngay dưới hiên nhà mẹ đã bí mật đào 5 căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Có những đêm ròng rã, Mẹ thức trắng để cảnh giới cho bộ đội, bí mật tiếp tế từng vắt cơm bát nước dù đồn bốt địch chỉ cách đó vài bước chân. Đã không ít lần mẹ bị địch bắt bớ tra tấn dã man vì nghi ngờ chứa chấp Việt cộng những người phụ nữ gầy gò ấy vẫn giữ vững khí tiết một mực bảo vệ bí mật đến cùng để che chở cho những người con chung của dân tộc. Cái giá của sự tự do được tính bằng những tờ giấy báo tử liên tiếp gửi về mỗi tờ giấy là một nhát dao cắt từng rơi từng khúc ruột của Mẹ. Năm 1968 trở thành năm tang thương nhất khi chỉ trong vòng vài tháng mẹ nhận đến 3 tin dữ. Nỗi đau ấy dường như đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người khi lần lượt 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại của Mẹ đã mãi mãi nằm lại chiến trường.Bi kịch nhất chính là ngày 30 tháng 04 năm 1975,khi cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui thống nhất cờ đỏ sao vàng rợp trời Sài Gòn thì tại Quảng Nam Mẹ Thứ lại lặng lẽ nhận tin người con trai thứ 9 Lê Tự Thành đã hy sinh ngay cửa ngõ thành phố chỉ vài giờ trước khi tiếng súng cuối cùng lặng xuống. Mẹ đã đợi con về để ăn bữa cơm độc lập nhưng anh đã lỗi hẹn, biến ngày đại thắng thành ngày đau thương nhất trong đời mẹ.Bước ra khỏi chiến tranh với thân hình gầy guộc và đôi mắt mờ đục vì khóc con mẹ thứ vẫn sống kiên cường như một cây xương rồng trên cát bỏng, suốt hàng chục năm hòa bình, Mẹ vẫn giữ thói quen bày thêm bát đũa trong mỗi bữa cơm như một lời khấn nguyện âm thầm rằng các con chỉ đang đi xa và sẽ có ngày đột ngột trở về gõ cửa, Mẹ sống thọ đến 106 tuổi trở thành một huyền thoại sống, một tượng đài bằng xương bằng thịt của lòng vị tha và đức hy sinh, ngay cả khi những nếp nhăn thời gian đã hằn sâu bên trong gương mặt và trí nhớ bắt đầu phai nhạt, mẹ vẫn chưa từng quên tên bất kỳ người con nào đã ngã xuống. Sự hy sinh vĩ đại của Mẹ - từ một thiếu nữ đảm đang cho đến người mẹ của cả một đoàn quân - đã được quốc gia tri ân bằng Quần thể Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng lớn nhất cả nước tại Núi Cấm, Quảng Nam ở đó hình ảnh mẹ Thứ với gương mặt phúc hậu bao dung đã hóa thân vào đá núi giang tay ôm trọn hồn thiêng sông núi vào lòng mãi mãi trường tồn như một biểu tượng bất tử về phẩm giá người phụ nữ Việt Nam: Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm Đang.Khi viết về người Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, teng lòng em không khỏi dâng trào một niềm xúc động nghẹn ngào pha lẫn sự kính trọng sâu sắc . mỗi khi nghĩ về mâm cơm với china bộ bát đũa và sự đợi chờ mòn mỏi suốt hai thế kỷ của Mẹ , em lại cảm thấy trái tim của mình như thắt lại trước nỗi đau quá lớn mà một người phụ nữ gầy guộc phải gánh vác thay cho cả non sông. Sự hy sinh của mẹ không chỉ là những con số mà là những vết thương lòng không bao giờ lành là nước mắt chảy ngược vào trong để dệt lên hình hài của độc lập, tự do

Em cảm thấy mình thật nhỏ bé trước tầm vóc vĩ đại của Mẹ - người đã biến nỗi đau thành sức mạnh dân tộc. Biến ngôi nhà nhỏ thành pháo đài kiên trung

Lòng biết ơn này không thể nào tả xiết, nó thôi thúc thế hệ trẻ chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với giọt nước mắt và máu xương mà Mẹ và các anh chiến sĩ đã hiến dâng

Mẹ không chỉ là một huyền thoại trong sử sách mà mãi mãi là ngọn lửa ấm áp soi sáng lương tâm nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - Tượng đài vĩnh cửu lòng yêu nước. | Câu chuyện thời hoa lửa