MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ TRƠN: TIẾNG GỌI CON TRONG ĐÊM MƯA
Chiến tranh biên giới Tây Nam đã lùi xa hơn 40 năm, nhưng với Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Trơn (Trảng Bàng, Tây Ninh), nỗi đau mất con vẫn như vừa mới hôm qua. Hình ảnh người mẹ già ôm kỷ vật thấm máu và lời gọi con giữa nghĩa trang đêm mưa đã trở thành một biểu tượng lay động lòng người về sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ vùng đất lửa.
Hòa bình lập lại chưa lâu, khi những vết thương của cuộc kháng chiến chống Mỹ chưa kịp lên da non, những người con của Tây Ninh lại tiếp tục lên đường bảo vệ chủ quyền biên giới Tây Nam. Trong số đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Phận – người con thân yêu của mẹ Trơn.
Tháng 9.1986, không khí tang thương bao trùm vùng Vàm Trảng (giờ là phường Trảng Bàng). Những tin tức về sự hy sinh của các chiến sĩ trẻ khiến lòng người dân nơi đây thắt lại. Sau bao lo âu, sự thật nghiệt ngã đã ập đến với mẹ Trơn khi một người đồng đội của anh Phận trở về. Người lính ấy trao lại cho gia đình xấp giấy tờ và những tấm ảnh cá nhân đã phai màu, thấm đẫm vết máu khô của con trai mẹ. Cầm những kỷ vật ấy trên tay, mẹ chết lặng, nỗi đau quá lớn khiến mẹ không thốt nên lời.
Không thể ngồi yên khi biết con đang nằm lại nơi biên thùy, vào một đêm mưa dầm tháng 8 âm lịch năm ấy, mẹ Trơn đã thực hiện một hành trình không thể nào quên. Một mình mẹ lặn lội, vừa đi vừa nhờ sự giúp đỡ của người dân dọc đường để tìm đến Nghĩa trang Trại Bí (huyện Tân Biên).
Giữa đêm khuya mịt mù khói sương, trước nấm mộ đất còn mới và tấm di ảnh nhỏ, bao nhiêu kìm nén trong mẹ vỡ òa. Mẹ quỳ xuống, đôi tay gầy guộc nắm chặt nắm đất trên mộ con rồi cất tiếng kêu xé lòng: “Con về với mẹ nghen!”. Lời gọi ấy vang vọng giữa nghĩa trang lạnh lẽo, như một lời đưa tiễn và cũng là lời đón linh hồn con trở về với lòng mẹ.
Nhiều năm trôi qua, nỗi nhớ con của mẹ Trơn vẫn hiển hiện trong từng nếp nhà. Trên bàn thờ, mẹ nâng niu từng kỷ vật đã cũ, thỉnh thoảng lại lấy ra ngắm nghía, ôm vào lòng mà khóc như thể đang vỗ về đứa con bé bỏng.
Dù rất thương con, nhưng mẹ Trơn lại có một tâm nguyện khiến ai nấy đều kính cẩn. Khi chính quyền ngỏ ý muốn hỗ trợ đưa hài cốt liệt sĩ về quê nhà Trảng Bàng để tiện bề chăm sóc, mẹ đã từ chối. Mẹ muốn con được nằm lại Tân Biên để đời đời được ở bên cạnh đồng đội – những người đã cùng anh vào sinh ra tử. Cứ thế, đều đặn mỗi năm vào ngày 25 Tết, mẹ lại lặn lội lên Tân Biên thăm mộ con, mang theo hơi ấm quê nhà sưởi ấm cho anh và các đồng đội.
Câu chuyện của mẹ Trơn không chỉ là nỗi đau riêng mà là niềm tự hào chung của mảnh đất Trảng Bàng anh hùng. Những hy sinh thầm lặng của mẹ chính là động lực để thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay phấn đấu.
Vừa qua, nhân dịp xuân về, đoàn viên thị xã Trảng Bàng đã đến thăm hỏi các Mẹ Việt Nam anh hùng và gia đình chính sách. Những chuyến thăm không chỉ là sự tri ân vật chất, mà là dịp để thế hệ trẻ được lắng nghe, được thấu hiểu những câu chuyện lịch sử bằng xương bằng thịt. Sự hy sinh của Mẹ Trơn và Liệt sĩ Nguyễn Văn Phận sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, soi rọi cho lý tưởng và trách nhiệm của tuổi trẻ Tây Ninh trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương ngày càng giàu đẹp.



