Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Út

Út Tịch, tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh ngày mười chín tháng tư năm một nghìn chín trăm ba mươi mốt, nguyên quán tại làng Tích Thiện, tổng Thạnh Trị, quận Cầu Kè, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh).

Cần Thơ10/01/2026Huỳnh Thị Hồng Tươi-Xã Lịch Hội Thượng (Xã Lịch Hội Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Út

Út Tịch, tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh ngày mười chín tháng tư năm một nghìn chín trăm ba mươi mốt, nguyên quán tại làng Tích Thiện, tổng Thạnh Trị, quận Cầu Kè, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh). Chị tham gia cách mạng từ năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm, khi đất nước vừa bước vào những năm tháng kháng chiến gian khổ. Đến với cách mạng, với kháng chiến, chị không cần những lời thề hoa mỹ, mà giản dị như chính câu nói mộc mạc của mình: “Nó đánh mình, mình đánh nó…”, một quan niệm rất đời, rất thật, nhưng chứa đựng tinh thần yêu nước và ý chí chiến đấu không gì lay chuyển nổi. Từ năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm đến năm một nghìn chín trăm sáu mươi lăm, Nguyễn Thị Út là du kích xã Tam Ngãi, cùng Đội du kích của xã kiên cường, mưu trí và sáng tạo trong chiến đấu. Trong suốt chặng đường ấy, chị cùng đơn vị đã đánh hai mươi ba trận, trong đó có tám trận trong kháng chiến chống Pháp, tiêu diệt và làm bị thương hai trăm tên địch, thu bảy mươi khẩu súng, làm thất bại nhiều cuộc càn quét của địch. Không chỉ dũng cảm trên chiến trường, chị còn là người làm công tác binh vận xuất sắc, tuyên truyền, vận động nhiều binh lính địch bỏ ngũ, nhiều lần dẫn đầu bộ đội đánh đồn bốt địch, thu vũ khí mà không cần nổ súng. Đặc biệt, hình ảnh Út Tịch đánh giặc trong lúc đang mang thai đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Đồng đội và bà con thương chị, khuyên chị nghỉ dưỡng thai chờ ngày sinh nở. Nhưng trước lời khuyên ấy, chị chỉ thản nhiên đáp: “Có ai đánh giặc mà chờ sinh xong mới đánh, còn gà mái là con gà giò. Cứ đánh!”. Câu nói tưởng chừng giản dị ấy lại chứa đựng một ý chí sắt đá, một tinh thần hy sinh đến tận cùng vì đất nước. Chính tấm gương ấy đã khiến đồng đội hết sức yêu thương, kính phục và coi chị là chỗ dựa tinh thần vững chắc trong chiến đấu. Tính đến năm một nghìn chín trăm sáu mươi lăm, chị đã trực tiếp tham gia hai mươi ba trận lớn nhỏ, góp phần quan trọng cùng đơn vị tiêu diệt và làm tan rã trên hai trăm tên giặc, thu bảy mươi khẩu súng. Chị là một chiến sĩ trinh sát dũng cảm và mưu trí, một chiến đấu viên ngoan cường, một chiến sĩ binh vận tài tình, nhiều lần đưa bộ đội vào diệt đồn bốt, thu vũ khí mà không tốn một viên đạn. Chính từ cuộc đời và chiến công của chị, nhà văn Nguyễn Thi đã xây dựng nên hình tượng bất hủ trong tác phẩm “Người mẹ cầm súng”, để hình ảnh người phụ nữ Việt Nam anh hùng ấy sống mãi trong văn học và trong lòng nhân dân. Với những cống hiến to lớn cho sự nghiệp cách mạng, Nguyễn Thị Út được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba, và ngày năm tháng năm năm một nghìn chín trăm sáu mươi lăm, chị được tuyên dương danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Chị hy sinh năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám, khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.

Nhớ về câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh” là nhớ về một liệt nữ anh hùng đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cách mạng, đã chiến đấu quên mình để giải phóng quê hương, đất nước. Cuộc đời và sự nghiệp của Út Tịch đã làm rạng danh khí phách anh hùng của người phụ nữ Việt Nam – những con người mang trong mình vẻ đẹp bất diệt: anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. Hình ảnh ấy sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi sáng tinh thần yêu nước cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn