Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Út Chót
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Út Chót là một người phụ nữ kiên cường, tham gia cách mạng trong thời kỳ đất nước bị chia cắt, cụ thể là trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bà từng tham gia nuôi chứa cách mạng và bị bắt tù. “Mẹ tiễn con đi giữ nước non, Lặng thầm chịu đựng nỗi héo hon trong lòng.’’
Người mẹ anh hùng là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và là nỗi đau lớn lao không thể thốt thành lời. Ngày tiễn con trai lên chiến trường, người mẹ nào cũng cố giấu giọt nước mắt sau nụ cười động viên mong con vững lòng vì Tổ Quốc. Hình ảnh nhìn con rời khỏi sân nhà chỉ để lại bóng lưng và khoảng lặng vô hình để lại khoảng trống trải nao lòng.
Trong chiến tranh, mẹ Nguyễn Thị Út Chót tích cực nuôi chứa cán bộ, bị bắt tù đày tra tấn, và bà phải chịu cái án cực hình đối với một người mẹ là phải hy sinh con trai của mình là liệt sĩ Phạm Văn Tư – người đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng đất nước.
Toàn bộ cuộc đời của mẹ đều chứng kiến sự chia cắt của đất nước và công cuộc giành lại độc lập.
Mẹ là cơ sở bí mật tại địa phương, đảm nhận việc nuôi chứa và bảo vệ cán bộ trong môi trường ác liệt của chiến tranh. Khi địch phát hiện mẹ có liên quan đến hoạt động tiếp tế, che giấu quân Giải phóng, mẹ đã bị bắt giữ. Dù cho bị kẻ thù tra tấn dã mang để ép buộc khai báo tung tích cán bộ và hầm bí mật, mẹ vẫn giữ vững lòng trung kiên không tiết lộ để bảo vệ an toàn cho tổ chức. Điều đó chứng minh cho sự hiểm nguy mà những người mẹ ở vị trí hậu phương phải đối mặt, họ không chỉ cống hiến đi đứa con máu mủ của mình mà bản thân còn trực tiếp chịu đựng xiềng xích của kẻ thù.
(Nguồn: Báo Nhân Dân, hình ảnh Công an TP Cần Thơ đến thăm, tặng mẹ Nguyễn Thị Út Chót)
Chính nhờ sự kiên cường chốn ngục tù và những đóng góp thằm lặng. Sau ngày hòa bình, mẹ vẫn ở lại địa phương và hiện được Công An Thành Phố Cần Thơ chăm sóc và phụng dưỡng để tri ân như một biểu tượng của lòng yêu nước. Và mẹ Nguyễn Thị Út Chót không chỉ là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ đi trước mà còn là một tấm gương, hình ảnh đại diễn của Mẹ Việt Nam Anh hùng ở miền Tây.
(Nguồn: Hình ảnh Đoàn khoa Nông Nghiệp hội sinh viên đại học Cần Thơ đến thăm mẹ)
Dù chiến tranh đã qua, nhưng có lẽ vết rạn sâu trong tim mẹ chẳng phải là sự tra tấn nơi ngục tù mà là nổi đau mất con. Những “Kỷ vật’’ quý giá nhất và tinh thần của người lính vẫn được lưu giữ qua sự tri ân của cộng đồng giành cho mẹ là Bằng Tổ Quốc ghi công (ghi nhận sự hy sinh của Liệt sĩ Phạm Văn Tư, luôn được mẹ trân trọng đặt tại nơi trang nghiêm trong gia đình), ảnh phục dựng, sự phụng dưỡng suốt đời (Phòng Cảnh Sát đường thủy – Công an TP Cần Thơ đã nhận phụng dưỡng, xem mẹ là gia đình để bù đắp nổi đau mất con và sự hy sinh anh dũng một lòng vì nước).


