Mẹ Việt Nam Anh hùng: Những người 'chắt thương đau' thành 'nhựa sống'
Mẹ Việt Nam Anh hùng: Những người 'chắt thương đau' thành 'nhựa sống'
Chiến tranh kết thúc, không có niềm vui nào bằng ngày đoàn viên, nhưng cũng không có nỗi đau nào bằng nỗi đau trong ngày chiến thắng mà các con không về nữa...
Những tượng đài sống của đức hy sinh
Đã hơn 50 năm kể từ ngày hai con trai lần lượt lên đường ra trận và không trở về, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Sự (102 tuổi, quê xã Hợp Thành, thành phố Hoà Bình, tỉnh Hoà Bình) giờ đây chỉ lặng lẽ gọi các anh về qua những nén nhang.
Mẹ Sự có hai con trai hy sinh trong chiến tranh là liệt sỹ Nguyễn Văn Diệu và liệt sỹ Nguyễn Hùng Chước, trong đó liệt sỹ Nguyễn Hùng Chước đã được đưa về an táng tại quê nhà vào năm 2017. Mẹ vẫn còn một người con chưa trở về quê hương, đau đớn hơn cả, gia đình mẹ chỉ nhận được giấy báo tử nhưng không biết anh đã hy sinh khi nào, ở mặt trận nào để tìm và đưa anh về với mẹ.
Lửa chiến tranh đã tắt hàng chục năm, đã chôn vùi rất nhiều thứ, nhưng trong mỗi gia đình liệt sỹ đã nằm lại nơi chiến trường thì vẫn còn nguyên đó những ngọn lửa lòng, người còn sống khóc thương người đã khuất. Dường như có những nỗi đau không bao giờ nguôi...
Gia đình mẹ Sự chọn ngày giỗ liệt sỹ Nguyễn Văn Diệu là ngày nhận được giấy báo tử. Suốt hàng chục năm đằng đẵng, năm nào giỗ anh mẹ cũng thắp nén hương gọi anh, dù đang ở đâu cũng về với mẹ, mẹ vẫn chờ anh, gia đình vẫn chờ anh. Cuộc chia ly của mẹ cho đến giờ, khi mẹ đã hơn 100 tuổi, vẫn chưa hẹn ngày hội ngộ, chỉ biết thân thể của anh đã hòa vào sông núi, vẫn ở đâu đó trên mảnh đất hình chữ S này.



