Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Ảnh
Tôi được đồng chí cán bộ Ban Tuyên giáo Đảng ủy xã Sơn Định hướng dân đến nhà anh Hồ Văn Mười Một, ấp Phụng Châu, xã Sơn Định, anh là con trai út và cũng là người đã cận kề chăm sóc sớm hôm lúc Mẹ tuổi già và cũng chính là người thờ cúng khi Mẹ đã về cỏi vĩnh hằng xa thẳm.
Gặp anh, tôi mới biết được và thấu hiểu về cuộc đời của Mẹ, người Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Ảnh. Mẹ sinh năm 1930, nguyên quán xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.
Năm 18 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Hồ Văn Lập, sinh năm 1924, tại xã Sơn Định, huyện Chợ Lách. Trước đây, Mẹ và chồng Mẹ quen nhau rồi đi đến hôn nhân. Sau khi kết hôn, hai ông, bà sinh được 5 người con (4 trai, 1 gái).
Gia đình Mẹ và bên chồng Mẹ đều là gia đình có nhiều người tham gia cách mạng: anh chồng thứ hai của Mẹ và chồng Mẹ. Anh chồng thứ ba tên Hồ Văn Tùng có hai người con là Liệt sĩ. Mẹ và chị dâu Nguyễn Thị Hai được truy tặng "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng"
Khi Mẹ về Sơn Định làm dâu thì chồng Mẹ tham gia cách mạng xa nhà, nên Mẹ là trụ cột phải vừa làm nông, vừa buôn bán để có thêm thu nhập lo toan cho cuộc sống gia đình và thăm nuôi chồng. Năm 1960, phong trào Đồng khởi nổ ra ở Bến Tre, chính quyền Ngô Đình Diệm thẳng tay đàn áp gia đình cách mạng, Mẹ phải đưa các con đi theo công trường nơi chồng Mẹ công tác ở xã Mỹ Phước, huyện Mang Thít rồi đến huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long. Lúc này, Mẹ phải thuê đất làm ruộng để nuôi con. Đến năm 1966, Mẹ lại đưa các con về tá túc ở nhờ nhà người em gái ở Hàm Long (nay xã Tiên Thủy, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre).
Năm 1967, gia đình Mẹ trở về nhà ở ấp Phụng Châu cho đến nay, gia đình sống bằng nghề buôn bán và làm ruộng để nuôi con.
Tháng 12 năm 1970, chồng Mẹ hy sinh trong một trận đánh ở xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, cấp bậc Thượng sĩ. Nghe tin chồng hy sinh, lúc đó Mẹ 40 tuổi, Mẹ âm thầm chịu đựng nổi đau mất đi người thân yêu nhất. Lúc này, Mẹ chỉ còn lại các con là điểm tựa duy nhất, giờ đây Mẹ như là "cái cò lặn lội bờ sông...
Cuộc sống đã khó khăn giờ lại càng khó khăn hơn, nhưng với lòng yêu nước, nhiệt huyết với cách mạng, anh Hồ Văn Còn, sinh năm 1950, mới 12 tuổi đã theo cha làm giao liên. Đến năm 16 tuổi vào bộ đội chủ lực Miền (đặc công). Ngày 6 tháng 12 năm 1971, trong trận đánh ở xã Phước Chí, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long anh đã anh dũng hy sinh, chức vụ Đại đội trưởng bộ đội chủ lực Miền.
Sau một năm Mẹ chịu cảnh mất chồng, một lần nữa Mẹ nhận được tin con hy sinh. Đây là nổi đau xé lòng Mẹ, núm ruột mà Mẹ mang nặng đẻ đau, nồi đau chia lìa tình mẫu tử! Song, bên Mẹ còn những người con là niềm an ủi, tình yêu thương, là hạnh phúc cho quãng đời còn lại.
Nhìn thấy đất nước hòa bình, thống nhất Mẹ rất vui, vui niềm vui cả nước. Nhưng riêng phần Mẹ, nổi niềm mất đi những người thân yêu vẫn luôn đọng lại trong lòng.
Năm 2008, Mẹ lâm bệnh và mất tại ấp Phụng Châu, xã Sơn Định, hưởng thọ 88 tuổi. Để ghi nhận những đóng góp to lớn của Mẹ và gia đình cho quê hương đất nước. Ngày 11 tháng 11 năm 2015, Mẹ vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cáo quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" theo quyết định số 2521/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.



