MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ ĐẬU
Ngô Thị Minh Anh
Trong đạo lý truyền thống của dân tộc Việt Nam, tình mẫu tử luôn được đặt ở vị trí thiêng liêng nhất. “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” – câu ca dao mộc mạc ấy đã khắc họa sâu sắc sự hy sinh thầm lặng của người mẹ cho con, cho gia đình và cho đất nước. Giữa muôn vàn người mẹ Việt Nam anh hùng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Đậu, thường gọi thân thương là Mẹ Năm, quê ở ấp Hưng Long, xã Hòa Lộc, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre, là một biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, đức hy sinh và tình mẹ bao la.
Mẹ Năm sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân, sớm gắn bó với ruộng đồng và quê hương. Ngay từ những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Mẹ đã tham gia hoạt động cách mạng, đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng như xây dựng cơ sở bí mật, tuyên truyền vận động quần chúng, tổ chức hậu phương vững chắc cho lực lượng du kích tại các vùng Thanh Phú, Cồn Chim, Cồn Lợi, Quới Điền… Ban ngày, Mẹ cày ruộng, trồng lúa, lao động sản xuất như bao người dân khác; ban đêm, Mẹ lặng lẽ hoạt động cách mạng, che chở, nuôi giấu cán bộ, góp phần giữ vững phong trào đấu tranh tại địa phương.
Năm 1950, Mẹ sinh người con trai duy nhất là Nguyễn Văn Hai. Khi con vừa tròn một tuổi, Mẹ gửi con về quê để tiếp tục hoạt động bí mật. Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, chồng Mẹ tập kết ra Bắc, còn Mẹ ở lại miền Nam, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Địch ráo riết càn quét, đàn áp, khủng bố cách mạng, nhưng Mẹ Năm vẫn kiên cường bám đất, bám dân, giữ trọn niềm tin vào Đảng và con đường cách mạng.
Trong phong trào Đồng khởi Bến Tre, Mẹ là một trong những người phụ nữ tiêu biểu, trực tiếp tham gia đấu tranh chính trị, đối diện với quân thù bằng lòng dũng cảm và ý chí sắt đá. Chính từ phong trào ấy, Mẹ từ một người phụ nữ nông dân trở thành người đảng viên kiên trung, đi đầu trong các cuộc đấu tranh đầy gian khổ và hy sinh.
Lớn lên trong truyền thống cách mạng của gia đình, anh Nguyễn Văn Hai sớm giác ngộ lý tưởng, tình nguyện tham gia bộ đội huyện Mỏ Cày. Anh chiến đấu dũng cảm trong cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968 và anh dũng hy sinh trong một trận chiến vào năm 1971 tại xã Tân Thành Tây. Tin con hy sinh là nỗi đau tột cùng đối với Mẹ, nhưng cũng từ đó, lòng căm thù giặc và ý chí cách mạng trong Mẹ càng thêm sắt son. Mẹ từng nhiều lần bị địch bắt, tra tấn dã man, nhưng vẫn giữ trọn khí tiết, không khuất phục, xứng đáng là người mẹ, người đảng viên kiên trung của quê hương Bến Tre anh dũng.
Sau ngày con trai hy sinh, Mẹ Năm nhận nuôi hai đứa trẻ mồ côi – một trai, một gái – là nạn nhân của chiến tranh. Bằng tình thương bao dung và trái tim của người mẹ, Mẹ cưu mang, nuôi dưỡng các em khôn lớn như chính con ruột của mình. Không chỉ vậy, Mẹ còn thường xuyên đến thăm hỏi, động viên các đơn vị bộ đội, mang bánh ú, bánh tét chia đều cho từng tiểu đội, chăm sóc những người lính trẻ như chăm sóc chính người con đã khuất.
Hơn nửa đời người sống trong chiến tranh và mất mát, Mẹ Năm vẫn giữ trọn tình yêu thương, lòng nhân hậu và niềm tin son sắt. Mỗi khi có người đến thăm, Mẹ lại kể về anh Hai – từ thuở nhỏ, ngày anh nhập ngũ cho đến ngày anh hy sinh. Mỗi lần kể, nước mắt Mẹ lại rơi lặng lẽ trước bàn thờ con, nơi di ảnh anh Nguyễn Văn Hai được Mẹ nâng niu như vẫn còn hơi ấm của con trai mình.
Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Đậu là bản anh hùng ca thầm lặng của một người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa. Năm 2000, mẹ mất. Sự hy sinh của Mẹ không chỉ là mất mát riêng của một gia đình, mà là sự cống hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Tên tuổi và tấm gương của Mẹ mãi mãi là niềm tự hào, là nguồn động viên to lớn cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



