MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ HƯNG – BIỂU TƯỢNG HY SINH VÀ SỨC MẠNH TINH THẦN CỦA NGƯỜI MẸ NAM BỘ
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ HƯNG – BIỂU TƯỢNG HY SINH VÀ SỨC MẠNH TINH THẦN CỦA NGƯỜI MẸ NAM BỘ
Trong bối cảnh lịch sử đầy biến động của thế kỷ XX, khi đất nước còn chìm trong chiến tranh và ách áp bức của thực dân phong kiến, những người mẹ Việt Nam đã trở thành trụ cột tinh thần vững chắc cho cả gia đình và cách mạng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Hưng (1911–1997) là một trong những người mẹ như thế. Mẹ quê ở ấp An Ngãi, xã An Thạnh, là người con thứ bảy trong gia đình có đến mười anh chị em. Xuất thân bần nông, tuổi thơ mẹ cơ cực, phải mò cua, bắt cá, hái rau, trồng lúa để phụ giúp gia đình và sống trong nỗi lo sợ bị thực dân phong kiến hà khắc bắt bớ.
Mười chín tuổi, mẹ kết duyên cùng ông Lê Văn Tốt (Ba Nhân), sinh năm 1906, cán bộ an ninh xã An Thạnh, người tham gia cách mạng từ năm 1945. Ông bị địch bắt tù đày nhiều năm (1954–1958) và mất năm 1983. Mẹ sinh được bảy người con (năm trai, hai gái). Dù chiến tranh thiếu thốn, mẹ vẫn thương yêu, dạy dỗ các con tinh thần yêu nước và dũng cảm. Nhờ vậy, cả bảy người đều noi gương cha mẹ tham gia cách mạng.
Những năm 1954–1958 là thời gian mẹ khổ nhất. Chồng bị bắt, mẹ vừa công tác vừa làm ruộng nuôi con. Những đêm trong hầm trảng xê, mẹ mất ngủ vì thương chồng, lo đàn con thơ. Có lúc địch ruồng bố, mẹ phải dẫn năm con chạy đến Rạch Đáy – An Nhơn tránh họng súng quân thù. Nguy hiểm nhưng mẹ không sợ hãi mà vẫn giữ khí tiết, ngày đêm liên lạc, vận động, quyên góp gạo cho bộ đội.
Tháng 10/1960, mẹ nhận tin người con thứ ba Lê Văn Ba bị địch giết ở An Thạnh. Nỗi đau chưa nguôi thì tháng 7/1965, người con thứ tư Lê Văn Dung hy sinh ở sông Láng Sách – Cần Thơ. Nhìn chiếc áo len và đèn pin còn sót lại, mẹ nghẹn ngào. Năm 1967, người con thứ bảy Lê Văn Khó hy sinh trong trận công kích đồn Tân Thanh; thi thể được an táng rồi lại bị B52 phá hủy. Một năm sau, người con thứ sáu Lê Văn Mum hy sinh ngày 20/7/1968 tại quận 6, Sài Gòn, không tìm được xác. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ như đứt từng khúc ruột nhưng vẫn đứng vững, bởi mẹ hiểu chiến tranh luôn đi cùng mất mát.
Đến khi đất nước hòa bình, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng ngày 17/12/1994. Đọc về cuộc đời mẹ, tôi – một người trẻ hôm nay – càng thấm thía giá trị của độc lập mà thế hệ mẹ đã đánh đổi bằng cả máu và nước mắt. Cuộc đời mẹ nhắc tôi phải sống tử tế, biết ơn và có trách nhiệm với Tổ quốc, bởi bình yên hôm nay được xây bởi hy sinh quá lớn của những người như mẹ



