MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ TÂN
Câu chuyện về mẹ “ Mẹ anh hùng Phạm Thị Tân”: của tác giả Nguyễn Văn Đông. Trích từ tài liệu: Mẹ Việt Nam Anh Hùng tỉnh Bến Tre
Ở tuổi 70, cổ nhân vẫn cho là lớp người xưa nay hiếm. Còn đối diện với một người đàn và 80 tuối đã trải qua hai cuộc chiến giờ ngồi kể lại rành rọt từng chi tiết buồn đau, gian khổi của đời mình một cách rành rọt, người ta không biết nhân lên bao nhiêu lần hiếm cho vừa.
Đó là mẹ Anh hùng Phạm Thị Tân ở ấp 3, xã Phong Nẫm. Mẹ có 4 người con trai là liệt sỹ thời chống Mỹ. Các anh hy sinh lúc còn rất trẻ, chưa anh nào quá 30 tuổi, chỉ anh Sáu có vợ, có con.
Năm 1967, hai anh Sáu và Bảy hy sinh cùng một lúc, còn anh Tư hy sinh trong trận bom bừa ở Sông Bé đến giờ vẫn chưa tìm ra hài cốt.
Khó lòng mà tưởng tượng nổi người đàn bà có chồng con đã thoát ly, ở nhà với hai đữa con gái nhỏ là chị Mười và chị Út. Mẹ cầm cày làm 40 công ruộng, 8 công đất giồng và chăn nuôi 8 con trâu, bò. Từng mùa lúa, từng vụ màu, mẹ chắt chiu đồng tiền hạt lúa gửi ra nuôi chồng, nuôi các anh đi làm cách mạng. Phần việc như vậy đặt lên vai người phụ nữ quả là làm khiếp vía một người bình thường, nhưng mẹ đã phải chịu đựng bao nhiêu gian truân khác nữa. Ba lần nhà bị đốt phá tan hoang, ba lần ngồi dậy từ đống tro tàn, mẹ dựng lại nhà, mua lại trâu, lại đi cày.
Có những lần bọn lính bị cách mạng tấn cống; bị tổn thất, thua, đau, chúng nhằm gia đình mẹ mà trút lên cho thoả.
Cái lần tên trưởng ấp bị ám sát, chúng lia súng về hướng nhà mẹ, bắt chết 7 con trâu cùng một lúc. Bọn lính nhiều lần bắt mẹ giải về quận Giồng Trôm, đánh đập tra tấn. chúng bảo mẹ phải chỉ chỗ ở của chồng, con ở đâu. Bị đòn đau, chết đi, sống lại nhiều lần, nhưng mẹ một mức khai là không biết. Đánh chán, chúng thả mẹ về, mẹ lại tiếp tục làm ruộng, làm giồng.
Chị Mười - người con gái ở chung với mẹ cũng được mẹ hướng dẫn đi giao liên, tiếp tế lương thực cho cha và các anh. Do khôn khéo, chị đã qua mắt được giặc và lập được nhiều thành tích đáng kể. Mười sáu tuổi được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam. Mười tám tuổi chị có tên trong danh sách án tử hình của địch, nhưng may mắn, ngày giải phóng đến kịp.
Hơn hai mươi đã trôi qua, thời gian đã xoá đi bao nhiêu đau thương mất mát của chiến tranh. Giờ đây, nơi lòng đất quê hương các anh đã yên giấc. Còn mẹ, mẹ vấn thức hoài đêm đêm với nỗi đau thân xác và nỗi đau của người mẹ nhớ con.
.



