Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ TÍM

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào thăm nhà của Bà Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Tím vào những ngày giáp Tết, trong không khí vui vẻ đón chào xuân mới thì Tết Nguyên đán Ất Mùi năm nay, niềm vui của gia đình Mẹ Tím như được nhân lên gấp bội khi Mẹ vừa được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.

Căn nhà thờ cúng Mẹ đã xuống cấp, mưa dột khắp nơi vừa được Nhà nước hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa theo diện gia đình chính sách. Tôi gặp con trai thứ bảy của Mẹ - anh Bùi Văn Thỏ, anh không giấu được niềm vui xen lẫn tự hào vì Tết này gia đình đã có đến hai niềm vui lớn. Như vậy, Mẹ đã được an ủi phần nào trước những hy sinh, mất mát mà Mẹ cùng gia đình đã gánh chịu.

Anh Thỏ cho biết: Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở ấp Hòa Thạnh, xã Hòa Nghĩa, huyện Chợ Lách. Ngoài hai mươi tuổi, Mẹ về làm vợ ông Bùi Văn Dái ở ấp Sơn Châu (nay là ấp Phụng Châu), xã Sơn Định. Cuộc sống khi về làm dâu nhà chồng rất vất vả bởi vì gia đình bên chồng Mẹ lúc bấy giờ cũng rất nghèo, quanh năm đi làm thuê, tải đáy trên các con sông, rạch... ven sông Cổ Chiên để kiếm tiền sinh sống.

Cuộc sống cơ cực là như thế, nhưng khi phong trào cách mạng đấu tranh chống Mỹ - Ngụy dâng cao, đặc biệt là phong trào đấu tranh nhằm phá hoại âm mưu dồn dân lập ấp chiến lược, diệt ác phá kềm diễn ra ngày càng mạnh mẽ, thu hút nhiều tầng lớp nhân dân tham gia. Gia đình Mẹ là một trong số những gia đình có nhiều đóng góp tích cực cho phong trào đấu tranh cách mạng của địa phương. Từ năm 1965 đến năm 1975, nhà Mẹ là cơ sở bí mật, là cơ sở nòng cốt che chở cho các đồng chí được Huyện ủy, Xã ủy phân công về bám địa bàn để liên hệ công tác diệt ác phá kềm như đồng chí Minh Hùng, Hai Tiền, Huỳnh Văn Đảnh (Sáu Chiến), Ba Sơn... Để đảm bảo an toàn cho các đồng chí về bám trụ, ban ngày thì Ba - Mẹ đi tải đáy, đêm xuống thì lặng lẽ vác xẻng ra vườn đào hầm bí mật để cho các đồng chí về bám trụ trú ẩn chờ ngày diệt ác phá kềm.

Từ những năm 1970, địch tăng cường ruồng bố, càn quét gắt gao. Chúng sử dụng bọn cảnh sát dã chiến kết hợp với dân vệ chia nhau phục kích ngày đêm để tìm bắt cán bộ ta, đánh phá cơ sở cách mạng. Khoảng giữa tháng 5/1970, qua mật báo của tên trưởng đồn ấp Sơn Long, Quận trưởng Lê Thơm đã sai lính đến nhà và bắt ông Bùi Văn Dái đem về Chi khu quân sự Chợ Lách, chúng tra tấn rất dã man, tàn ác hơn là trong khi tra tấn, chúng bắt Mẹ phải chứng kiến nhằm lung lay ý chí của Mẹ, buộc Mẹ phải khai nơi đào hầm bí mật nuôi chứa cán bộ cách mạng... Nhưng với lòng kiên trung với Đảng, với cách mạng, Ba - Mẹ vẫn không một lời khai báo; sau một thời gian bị bắt và bị tra tấn, biết không thể khai thác gì được, chúng đã thả tự do cho chồng của Mẹ - khi ấy ông chỉ còn giữ được những hơi thở cuối cùng.

Chồng hy sinh, một mình Mẹ phải chèo chống trong gian khổ, khó khăn thiếu thốn để tiếp tục góp sức cho cách mạng và nuôi các con khôn lớn nên người. Ngoài việc xây dựng cơ sở bí mật để nuôi chứa cán bộ, nhà của Mẹ còn là địa điểm thường xuyên tiếp tế lương thực, thuốc men cho các đồng chí cán bộ “nằm vùng” được phân công về bám trụ tại địa bàn xã Sơn Định.

Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, những tưởng đau thương, mất mát rồi sẽ lùi dần vào quá khứ nhưng những năm 1978 - 1979, chiến tranh biên giới nổ ra. Hưởng ứng lời kêu gọi của Đoàn Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam “toàn dân đoàn kết, chống xâm lược bảo vệ Tổ quốc” và lệnh tổng động viên của Chủ tịch nước, phong trào thanh niên tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc diễn ra rất sôi nổi. Huyện Chợ Lách có hàng ngàn thanh niên tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc đồng thời làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia chống lại bọn diệt chủng Khơ-me đỏ, trong đó có con trai thứ tư của Mẹ là anh Bùi Văn Nhỏ. Từ lúc anh tham gia lực lượng quân tình nguyện cho đến lúc anh hy sinh, Mẹ không nhận được bất cứ tin tức gì của anh, trong lòng Mẹ lúc nào cũng hy vọng và mong đợi ngày anh trở về.

Nhưng rồi niềm hy vọng đó đã tắt sau bao năm chờ đợi tin tức của con. Năm 1985, một người bạn cũng là đồng đội cùng đơn vị với anh về báo tin thì Mẹ mới biết được anh đã hy sinh tại chiến trường Campuchia. Khi ấy anh vừa tròn hai mươi lăm tuổi và chưa lập gia đình.

Sau nhiều năm hy sinh trên đất bạn đến nay, gia đình của Mẹ vẫn chưa biết thông tin gì về phần mộ của liệt sĩ Bùi Văn Nhỏ, chỉ có tấm Huân chương bảo vệ Tổ quốc hạng nhất do Nhà nước Campuchia trao tặng. Lúc sinh thời, Mẹ vẫn thường tâm sự với các con của mình: “Mẹ chỉ có một mong ước duy nhất, là sớm tìm được mộ phần của Tư Nhỏ đem về nằm trong lòng đất của quê hương!”

Do những thành tích đóng góp to lớn trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước. Ngày 01 tháng 10 năm 1996, Mẹ được Chủ tịch nước Lê Đức Anh ký quyết định trao tặng Huy chương kháng chiến hạng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn