MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHAN THỊ BIẾU
Mẹ Phan Thị Biếu sinh năm 1909 tại thị trấn An Phú, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Mẹ sinh được 8 người con, có 1 người con không may mất khi còn nhỏ. Vượt qua những khó khăn, thiếu thốn chồng chất trong cuộc sống, tảo tần hôm sớm, mẹ Biếu đã nuôi dạy các con nên người,
Mẹ Phan Thị Biếu sinh năm 1909 tại thị trấn An Phú, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Mẹ sinh được 8 người con, có 1 người con không may mất khi còn nhỏ. Vượt qua những khó khăn, thiếu thốn chồng chất trong cuộc sống, tảo tần hôm sớm, mẹ Biếu đã nuôi dạy các con nên người,
Có thể khẳng định: Đứa con là niềm vui, niềm an ủi, là động lực vô biên để giúp người mẹ vượt qua những thăng trầm của cuộc sống. Mẹ là điểm tựa, niềm tin, là bóng mát chở che, là nhựa sống truyền cho những đứa con lớn lên thành "Những người con gái, con trai/ Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép". Mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng các con, yêu con hơn hết thảy. Nhưng đứng trước họa xâm lăng của đế quốc Mỹ, vận mệnh của đất nước bị lâm nguy, mẹ thà mất con, nhưng không để mất nước. Mẹ Biếu đã dâng hiến những người con yêu quý nhất, là một phần máu thịt của mình cho Tổ quốc. Mẹ Biếu lần lượt động viên, đưa tiễn 6 trong 7 người con của mình lên đường tham gia cách mạng gồm: Lê Văn Ngô, Lê Văn Khởi, Lê Minh Tâm, Lê Văn Suối, Lê Văn Bé và Lê Thị Mụi, và rồi 3 trong 6 người con của Mẹ đã ra đi và không bao giờ trở về nữa.
Chẳng biết bao giờ, ngày 27/7, trở thành ngày truyền thống của gia đình Mẹ, anh chị em trong gia đình, dù ai có đi đâu cũng phải về họp mặt, thắp những nén nhang tưởng niệm, quây quần bên nhau ôn lại kỷ niệm xưa. Trong bữa cơm đầm ấm ngày đoàn viên thoang thoảng khói hương, mắt Mẹ chùng xuống, đôi môi run run kể lại sự hy sinh anh dũng của 3 người con, đó là:
Đồng chí Lê Văn Ngô sinh năm 1930, nhập ngũ tháng 01/1960. Hơn hai năm sau, ngày 29/4/1962, anh đã hy sinh, khi đó là Tiểu đội trưởng bộ đội Phú Châu.
Đồng chí Lê Văn Khỏi sinh năm 1932, nhập ngũ tháng 01/1962, hy sinh tháng 9/1968, khi hy sinh anh là Thượng sĩ hậu cần Tỉnh đội An Giang.
Đồng chí Lê Minh Tâm sinh năm 1949, 18 tuổi anh lên đường nhập ngũ. Tháng 5/1971, anh hy sinh khi mới 22 tuổi là nhân viên Tuyên huấn khu.
Năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước- cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của dân tộc Việt Nam đã kết thúc thắng lợi. Cùng với niềm hân hoan mừng ngày thống nhất đất nước cũng là ngày nước mắt mẹ rơi vì được gặp lại người con gái Lê Thị Mụi. Chị Mụi tham gia các mạng, nhiều lần bị địch bắt giam, tra tấn nhưng với tinh thần anh hùng, bất khuất, người con gái trung kiên ấy vẫn giữ vững khí tiết, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của người chiến sĩ cách mạng trở về với vòng tay của mẹ. Nhưng những năm tháng trong nhà tù của kẻ địch, chị đã bị hành hạ vô cùng dã man, đến năm 1987 chị đã bệnh và mất.
Chiến tranh vốn dĩ gây nhiều đau thương, mất mát, nhưng đối với mẹ Biếu, Tổ quốc là trên hết, "không có gì quý hơn độc lập tự do", nên Mẹ đã động viên các con của mình lên đường chiến đấu bằng tất cả ý chícăm thù quân cướp nước và bán nước, quyết đánh, quyết thắng để giải phóng quê hương, đất nước.
Khi chiến tranh qua đi, Mẹ cùng cả dân tộc vui mừng khôn xiết cái vui của hòa bình, độc lập, thống nhất. Nhưng trong niềm vui chung lớn lao và thỏa nguyện đó, Mẹ làm sao tránh khỏi nỗi đau buồn trước sự mất mát của cuộc sống riêng. Chính ở cái riêng đó, mẹ đã trở thành vĩ đại, trở thành "Bà mẹ Việt Nam anh hùng” của cả dân tộc.


