MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHAN THỊ THẢO – NGỌN LỬA KIÊN TRUNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG LAO TÙ (2)
Lớn Lên Trong Cái Nôi Cách Mạng
Mẹ sinh ngày 30 tháng 6 năm 1922 tại làng Bảo An, xã Điện Quang, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam — nơi từng oằn mình qua chiến tranh nhưng cũng là vùng đất sinh ra biết bao con người trung liệt. Cha của Mẹ là đồng chí Phan Nhụy, một đảng viên cộng sản từng nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam. Hai người chú ruột của Mẹ là các đồng chí Phan Thanh và Hoàng Hữu Nam cũng là những nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng. Có lẽ chính từ mạch nguồn ấy, lòng yêu nước trong Mẹ lớn dần lên từ những câu chuyện về quê hương bị giày xéo, từ ánh mắt của những người đi làm cách mạng, từ nỗi đau mất nước len vào tuổi thơ của một cô gái nhỏ.
Mới mười sáu tuổi, người con gái ấy đã tham gia phong trào yêu nước, làm giao liên, tuyên truyền viên, vận động phụ nữ tham gia Hội Phụ nữ Cứu quốc, in truyền đơn, may cờ, gây dựng cơ sở cách mạng trong lòng địch.
Ánh Sáng Trong Những Song Sắt
Ba lần bị bắt.
Ba lần bước vào lao ngục.
Từ Chí Hòa, Phú Lợi cho đến Côn Đảo — những cái tên từng trở thành nỗi ám ảnh của biết bao chiến sĩ cách mạng — người phụ nữ ấy đã đi qua nơi ấy bằng khí phách khiến người đời phải cúi đầu kính phục. Đòn roi, tra tấn, những tháng ngày bị giam cầm trong ngột ngạt và đau đớn không thể khiến Mẹ khuất phục. Có những con người mà càng bị dồn vào tận cùng khổ đau, khí phách lại càng sáng rõ.
Người ta không thể biết đã bao nhiêu lần Mẹ phải chịu những trận tra khảo đến kiệt sức. Cũng không ai có thể hình dung hết những năm tháng một người phụ nữ phải sống giữa nhà tù khắc nghiệt bằng một niềm tin duy nhất trong tim. Chỉ biết rằng, sau tất cả, Mẹ vẫn không khai báo, vẫn giữ trọn khí tiết của một người cộng sản.
Có những cuộc đời được viết bằng tuổi trẻ. Có những cuộc đời được viết bằng máu và nước mắt. Và cũng có những cuộc đời được viết bằng sự chịu đựng phi thường mà không phải ai cũng đủ can đảm để đi đến tận cùng.
Dáng Đứng Của Một Thế Hệ Anh Hùng
Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của Mẹ mà còn lấy đi cả người con trai duy nhất — liệt sĩ Nguyễn Tăng Liêm, hy sinh năm 1971 tại Trà Vinh.
Nhưng điều khiến người ta nghẹn lòng hơn cả là sau tất cả mất mát ấy, Mẹ vẫn tiếp tục sống và cống hiến. Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ đảm nhận nhiều nhiệm vụ tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ công tác thương nghiệp đến quản lý kinh tế địa phương, luôn tận tụy như chính những năm tháng còn hoạt động cách mạng.
Năm 1995, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam anh hùng — như một sự tri ân đặc biệt dành cho người phụ nữ đã dành cả tuổi xuân, cả gia đình và gần như cả cuộc đời mình cho độc lập dân tộc.
Chính họ - những lát cắt của cả một thế hệ từng sống và chiến đấu bằng tất cả tình yêu dành cho đất nước. đã làm nên dáng hình của Tổ quốc qua những năm tháng hoa lửa.



