MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHÙNG THỊ MƯỜI – NGƯỜI MẸ BA LẦN NÉN ĐAU THƯƠNG VÌ ĐẤT NƯỚC
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam, biết bao người mẹ đã lặng lẽ hy sinh hạnh phúc riêng để góp phần làm nên những chiến công vẻ vang của đất nước. Có những người mẹ đã tiễn một người con ra trận, có những người mẹ tiễn hai người con, và cũng có những người mẹ phải chịu đựng nỗi đau tột cùng khi nhiều người con lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Phùng Thị Mười là một người mẹ như thế – người đã hiến dâng ba người con yêu quý cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Mẹ Phùng Thị Mười sinh năm 1920 tại xã Hoài Châu, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, nay là phường Tam Quan, tỉnh Gia Lai. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước, mẹ lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Cuộc sống gian khó đã tôi luyện trong mẹ ý chí bền bỉ, đức tính cần cù và tình yêu sâu nặng đối với quê hương, đất nước.
Trên mảnh đất Hoài Châu giàu truyền thống cách mạng, mẹ đã nuôi dạy các con bằng tình yêu thương, lòng nhân hậu và tinh thần sống vì nghĩa lớn. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, các con của mẹ đã sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng tư để lên đường tham gia kháng chiến, góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng quê hương.
Ba người con của mẹ là liệt sĩ Chế Mường, liệt sĩ Chế Trường và liệt sĩ Chế Thị Học đã lần lượt tham gia cách mạng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Dù ở những cương vị khác nhau, các anh, các chị đều mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần quả cảm và niềm tin son sắt vào thắng lợi của dân tộc.
Những năm tháng chiến tranh là khoảng thời gian đầy thử thách đối với người mẹ nơi hậu phương. Mẹ Phùng Thị Mười luôn dõi theo từng bước chân của các con bằng tất cả tình yêu thương và niềm hy vọng. Mỗi lá thư gửi về là niềm vui, là động lực giúp mẹ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Nhưng chiến tranh vốn khốc liệt và không tránh khỏi những mất mát đau thương.
Rồi những tin dữ lần lượt đến với gia đình. Ba người con thân yêu của mẹ đã anh dũng hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ cách mạng. Mỗi lần nhận tin con ngã xuống là một lần trái tim người mẹ quặn thắt. Ba lần tiễn con đi là ba lần gửi theo biết bao niềm tin và hy vọng; ba lần nhận tin dữ là ba lần mẹ phải nén chặt nỗi đau tận cùng của tình mẫu tử.
Đặc biệt, trong số những người con đã hy sinh có liệt sĩ Chế Thị Học – người con gái đã dành trọn tuổi xuân cho sự nghiệp cách mạng. Sự hy sinh của chị cùng các anh đã trở thành niềm tự hào của gia đình và quê hương, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc trong cuộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước.
Dù phải chịu đựng những mất mát vô cùng to lớn, mẹ Phùng Thị Mười vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng. Mẹ luôn tự hào vì các con đã sống một cuộc đời ý nghĩa, đã hiến dâng tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Chính sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả của những người mẹ như mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ chiến sĩ nơi tiền tuyến.
Ghi nhận những công lao và sự hy sinh đặc biệt to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã phong tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ Phùng Thị Mười. Danh hiệu ấy là sự tri ân sâu sắc của dân tộc đối với người mẹ đã hiến dâng những người con ưu tú nhất cho nền độc lập, tự do của đất nước.
Ngày nay, trên quê hương Tam Quan đang từng ngày phát triển, câu chuyện về mẹ Phùng Thị Mười cùng sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ Chế Mường, Chế Trường và Chế Thị Học vẫn được Nhân dân nhắc nhớ bằng lòng biết ơn sâu sắc. Cuộc đời của mẹ là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần cách mạng bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Tên tuổi của Mẹ Việt Nam Anh hùng Phùng Thị Mười sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, ghi nhớ. Tấm gương của mẹ không chỉ là niềm tự hào của gia đình, dòng họ mà còn là niềm tự hào của quê hương Tam Quan anh hùng, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



