Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Phùng Thị Năm - Người mẹ chiến sĩ

Mẹ Việt Nam anh hùng Phùng Thị Năm - Người mẹ chiến sĩ

Vĩnh Long28/03/2026Đoàn phường Bến Tre (Đoàn phường Bến Tre)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước khi về xã Tam Phước, huyện Châu Thành, tôi được biết về má qua lời kể của các chú, các anh những người đã từng sống và chiến đấu ở đó. Chuyện kể về má trong những năm tháng kháng chiến như một huyền thoại đưa tôi tìm về gặp má, để tận mắt và nghe cho thật đầy đủ về một bà mẹ chiến sĩ kiên cường trên đất Tam Phước Bà mẹ duy nhất đại diện cho các bà mẹ Bến Tre ra Thủ đô Hà Nội dự lễ tuyên dương "Mẹ Việt Nam Anh hùng". Đó là má Phùng Thị Năm, có 6 người con đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng đất nước. Vượt gần 4km đường nông thôn, đoàn chúng tôi vào ấp Phước Hậu - nơi má Năm đang sống với con trai út, người con duy nhất còn sống sót sau bao nhiêu năm chiến tranh! Má Năm đây rồi! Sao lòng tôi lại mang một tâm trạng khác thường, cứ bồi hồi và niềm xúc động trào dâng. Đây đâu phải lần đầu tôi đi tìm cái chất anh hùng trong cuộc đời của một bà mẹ xứ dừa được phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Song lần này gặp má Năm tôi không khỏi ngập ngừng, bởi buộc lòng khơi lại nỗi đau hằn sâu vào ký ức của má quả là điều không đúng. Thế nhưng theo lời nhắc nhở của anh Vũ Tấn - Phó Giám đốc Đài Phát thanh - truyền hình tỉnh Bến Tre là chuyến hành trình về thăm những bà mẹ xứ dừa lần này, chúng tôi phải tái hiện lại cho được những hành động anh hùng của những bà mẹ bình dị quê tôi. Có như vậy chúng ta mới thật sự trân trọng ngày hôm qua. Dòng hồi tưởng của má Năm dù không mạch lạc, quên ngày, quên tháng, quên năm, tên của người con này má nhớ lẫn sang tên của người con khác vì tuổi già sức yếu. Song tôi cảm nhận rất trân trọng. Bởi vì lời khẳng định đó được rút ra từ cuộc chiến đấu bền bỉ của người má 30 năm tuổi Đảng, luôn giáp mặt với quân thù, một người từng giành giật sự sống cho bản thân mình bởi những vũ khí hóa học của kẻ thù để bao bọc che chở cho cách mạng. Có gì thâm sâu hơn tình mẹ thương con! Nhưng má đã chọn con đường đấu tranh mà Đảng vạch ra. Bảy lần người mẹ tiễn con ra mặt trận, còn mẹ ở lại dấn thân vào cuộc chiến đấu bảo vệ xóm làng. Năm 1960, má làm giao liên cho huyện Châu Thành. Sau Đồng khởi má được bầu vào Ban Chấp hành phụ nữ xã Tam Phước, kiêm Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ chuyên lo vận động giúp đỡ thương bệnh binh. Má là người chiến sĩ nòng cốt xây dựng thế trận lòng dân chiến đấu. Một tấc không đi, một ly không rời. Má xông xáo phụ trách công tác "đảm phụ giải phóng" để nuôi quân. Gia đình má là nơi từng nuôi giấu cán bộ cách mạng hoạt động như anh Ba Dũng, Năm Tân, Tư Báo, Hai Trung... cán bộ Ban Quân báo tỉnh như anh Bảy Công... Bí thư xã Mỹ Thành, huyện Châu Thành. Càng hiểu lòng mẹ thương con, mới thấm thía nỗi đau không gì sánh được khi người mẹ phải mất con. Vậy mà má Năm đã chịu hy sinh núm ruột của mình cho sự nghiệp dân tộc bảo vệ Tổ quốc. Năm 1964, má được tin anh Lê Văn Điều con của má - bộ đội Khu 8 hy sinh tại Đức Huệ - Long An. Lần đầu tiên trong đời má đau nỗi đau của người mẹ mất con. Nhưng má vẫn âm thầm chịu đựng, tiếp tục công tác cách mạng. Hai năm sau, năm 1966, anh Lê Văn Đỏ - du kích xã Tam Phước hy sinh trong một trận chống càn. Tre già lại khóc măng non. Má lại nén nỗi đau riêng trong lòng vững bước trên con đường cách má bị bỏng nặng. Khi vào bệnh viện điều trị, tình báo của tiểu khu mạng. Trong trận chiến đấu ác liệt tập kích vào sân bay Tân Thành, Kiến Hòa (Bến Tre) đánh hơi biết má là cơ sở cách mạng nên theo dõi Tết Mậu Thân năm 1968, dich đánh phá ác liệt, bức dân ra khỏi vùng ráo riết, nhưng chúng đành bó tay trước bà má kiên trung này. Sau Phước Hậu và vùng địch kiểm soát thu thuế để vận động bà con tân cư giải phóng, má được tổ chức phân công ra vùng ven giáp ranh giữa tin tưởng vào cách mạng thắng lợi. Đầu năm 1969, má liên tiếp nhân hai giấy báo: anh Lê Văn Chín và người em ruột là Lê Văn An trong đội du kích lần lượt hy sinh chỉ cách nhau một tháng. Bốn năm sau, anh Lê Văn Mười cũng là du kích xã hy sinh. Sang năm 1974, lúc này Mỹ - ngụy đã ký Hiệp định Pa-ri nhưng chúng vẫn xua quân ruồng bố, anh Lê Văn Tám, cán bộ Ban Kinh tài xã Tam Phước lại ngã xuống trong một trận địch lấn ra vùng giải phóng. Tiễn đưa các con đi mẹ rất mong có ngày gặp lại. Đó là ước vọng của má suốt bao năm dài gian khổ. Nhưng ước mong ấy đã không trọn vẹn, bảy người con ra đi, sáu người đã vĩnh viễn không về. Đến ngày toàn thắng 30-4-1975 má vui mừng đến trào nước mắt khi đón người con trai út Lê Văn Em - người con còn lại duy nhất là chiến sĩ Ban An ninh Tam Phước đã có mặt trong đoàn quân chiến thắng trở về. Mùa Xuân thứ 22 sau khi chiến tranh đã kết thúc, má Năm vẫn sống trên mảnh đất nhiều kỷ niệm của gia đình. Nén xúc động má bảo tôi: Ngôi nhà này phải làm đi làm lại ba lần vì bom pháo của giặc. Lần cháy năm 1967, bốn đứa cháu nội của má đã chết cùng với ngôi nhà. Giờ chuyện cũ đã qua rồi, gợi lại chỉ thêm buồn, con ghi bấy nhiêu là đủ. Vâng! Chiến tranh đã làm mất đi những người con thân yêu của má, nhưng không thể làm mất đi tính cách đáng khâm phục của má. Hơn 60 năm đắng cay cơ cực và rất kiên trung với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đời má là như thế đó. Giờ đây ngồi ghi lại những dòng chữ này mà mắt tôi cay cay thấy lòng mình chợt như ấm lại. Tôi tự hào về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng và xúc động trước chuyện kể về cuộc đời của má Phùng Thị Năm. Con xin san sẻ nỗi đau và niềm tự hào về má.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn